A này.
Bạch Kính Huyền, đường đường phong chủ Tử Tiêu Phong, uy phong bát diện, hô phong hoán vũ.
Vậy mà, lại là một kẻ lụy tình.
Là một fan của đại nữ chủ trọng sự nghiệp, Hạ Thanh có chút khó thở.
Hận sắt không thể rèn thành thép.
Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Kính Huyền chớp chớp, tràn đầy chờ mong: "Thanh Nhi cảm thấy thế nào?"
"Ta cảm thấy chẳng ra gì!" Hạ Thanh nghiến răng nói.
"Ngô." Tiên Tôn bị tổn thương sâu sắc, trong mắt thoáng hiện vẻ ủy khuất, khó hiểu nói, "Vì sao? Thanh Nhi không muốn cùng ta lập khế ước?"
Mắt thấy đáy mắt Bạch Kính Huyền hiện lên lệ quang long lanh, thật sự là đau lòng khổ sở, Hạ Thanh không nhịn được, luống cuống tay chân: "Căn bản không có chuyện như vậy, người đừng nghĩ nhiều!"
Bạch Kính Huyền chịu đả kích lớn, đâu dễ dàng bị dỗ dành như vậy, nghe vậy bĩu môi, quay đầu đi không thèm để ý đến Hạ Thanh.
Hạ Thanh vò đầu bứt tai, dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục: "Sư tôn, người nghĩ xem, chuyện ngày hôm qua đã chứng minh Tử Tiêu Phong chúng ta không phải là vững chắc như thép, có người ngấm ngầm muốn làm chuyện xấu, nếu lập tức công khai mối quan hệ giữa chúng ta, chẳng phải là tự dưng đưa mình ra làm bia đỡ đạn sao?"
Bạch Kính Huyền quay lưng về phía Hạ Thanh, không có động tĩnh gì, nhưng Hạ Thanh vô cùng khẳng định nàng đang nghe.
Cho nên không đợi Bạch Kính Huyền trả lời, Hạ Thanh chủ động tiến lại gần, nâng tay Bạch Kính Huyền lên, tiếp tục nói: "Ta đương nhiên biết người thiên vị ta, nhưng bây giờ chưa phải lúc."
"Ta không có năng lực gì, tu vi cũng kém, cảm giác tồn tại thấp, đối với những người đó mà nói không có uy hiếp gì, cho nên bọn họ còn có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng..."
Nói những lời này, Hạ Thanh nghĩ đến tình cảnh của mình, cảm thấy bốn bề đều là địch.
Nếu thật sự để Bạch Kính Huyền cử hành đại lễ kết khế kia chỉ càng thêm nguy hại, sự tình càng ầm ĩ, về sau chỉ sợ khó mà kết thúc.
Nhưng nàng còn chưa dứt lời, Bạch Kính Huyền bỗng nhiên lên tiếng ngắt lời nàng: "Nàng không được nói như vậy."
Hạ Thanh ngẩn người, chớp chớp mắt.
Bạch Kính Huyền giận dữ rụt tay về, nhéo má Hạ Thanh: "Năng lực không đồng cấp với tu vi, càng không phải dùng để cân đo giá trị cá nhân, tài phú, danh vọng và quyền lực, chung quy đều chỉ là mây khói thoáng qua, ai muốn đều có thể lấy đi, nhưng đối với ta, điều duy nhất là không thể không có nàng."
Quá đột ngột.
Đối mặt với lời thổ lộ nóng bỏng như vậy của Bạch Kính Huyền, Hạ Thanh rất cảm động lại có chút xấu hổ.
Trong lúc nhất thời, nàng nghẹn họng, không biết nên đáp lại thế nào.
Bạch Kính Huyền giận dữ liếc nàng một cái: "Nàng hiểu không?"
Tiên tử thanh khiết lạc vào bụi trần, nhiễm chút hương vị pháo hoa nhân gian, Hạ Thanh thật cố gắng để không bị cái liếc mắt này câu đến tâm thần xao động, đầu óc choáng váng.
"Ta hiểu rồi ta hiểu rồi!" Hạ Thanh trở tay che mu bàn tay Bạch Kính Huyền, gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
Cuối cùng, nàng khó khăn lắm mới kéo về được chút lý trí, quay lại chủ đề vừa rồi chưa nói xong: "Chính là sư tôn, một khi để người ta biết người và ta thân mật như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ coi ta là mối uy hiếp của người và nhân cơ hội làm tổn thương người."
"Người vì ta suy xét rất nhiều, ta đương nhiên cũng muốn vì người tính toán." Hạ Thanh lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi, thái độ kiên quyết, "Ta tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra!"
Hạ Thanh nói xong, Bạch Kính Huyền như đang suy tư điều gì.
Thấy Bạch Kính Huyền hồi lâu không hé răng, Hạ Thanh khẽ lay cánh tay Bạch Kính Huyền: "Sư tôn."
Đột nhiên, Bạch Kính Huyền không hề báo trước cúi người, đôi môi mềm mại khẽ chạm vào má Hạ Thanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!