Chương 5: Ngươi có phục hay không

Lời Hạ Thanh vừa thốt ra, trên lôi đài im lặng trong chớp mắt, tiếng nghị luận cũng ngừng bặt.

Trên khán đài, Bạch Kính Huyền giãn mày, băng sương trong đáy mắt tan đi, lộ ra chút ý cười.

"Tần trưởng lão."

Ánh mắt Bạch Kính Huyền không rời Hạ Thanh, giơ tay ra hiệu cho một trưởng lão phía sau tiến lên.

Tần trưởng lão khẽ khom lưng, vẻ mặt cung kính: "Phong chủ."

Chỉ nghe Bạch Kính Huyền nói: "Điều tra rõ chuyện này, nửa canh giờ mà không tra rõ ràng, các ngươi biết phải làm thế nào."

Thí luyện ở đỉnh phong là cuộc khảo thí tuyển chọn nhân tài do Cửu Dao Xuyên phụng chiếu tiên cung tổ chức, người dự thi nếu thông qua khảo hạch sẽ có cơ hội vào tiên cung tu hành.

Chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày diễn ra thí luyện, lần so tài năm châu này không chỉ kiểm tra thành quả tu hành của các đệ tử, mà còn là vòng sơ loại cho cuộc thí luyện ba tháng sau.

Quy trình luận bàn hẳn là đã định trước, không thể tùy tiện sửa đổi, tên Hạ Thanh hôm qua mới được thêm vào danh sách, dù có sắp xếp đối thủ cho nàng, cũng tuyệt đối không đặt ở trận đầu.

Hiển nhiên vì Bạch Kính Huyền bế quan quá lâu, có người trên phong đã quên mất quy cũ.

Tần trưởng lão nghe vậy, tim đột nhiên run rẩy, ngũ quan trên mặt nhăn nhúm lại.

Tử Tiêu Phong là ngọn núi cao nhất phía nam Cửu Dao Xuyên, thế núi kéo dài vô tận, thông đến Tứ Hải Bát Hoang, vì địa thế hiểm trở mà ít người lui tới.

Trăm năm trước, Bạch Kính Huyền vì chuyện cũ rời khỏi tiên cung vân du tứ hải, khi đến Tử Tiêu Phong ở phía nam, cảm thấy linh khí nơi đây vô cùng dồi dào, hơn nữa phong cảnh tuyệt đẹp, khiến người minh tâm tịnh khí, liền từ đó định cư, tu thân dưỡng tính.

Ngày nọ, hai vị chân tiên đánh nhau trên Tử Tiêu Phong, núi sông rung chuyển, tiếng nổ điếc tai, quấy nhiễu Bạch Kính Huyền.

Trận chiến ấy tình hình cụ thể thế nào không có sách sử ghi lại, nhưng có lời đồn đại, một trong hai người bị Bạch Kính Huyền gi3t chết trước mặt mọi người đến từ tiên cung.

Tiên cung đối với chuyện này không có phản hồi, từ đó về sau, thanh danh Tử Tiêu Phong vang dội, các tán tu khắp nơi lũ lượt kéo đến nương nhờ, tôn Bạch Kính Huyền làm chủ nhân Tử Tiêu Phong.

Người ngoài có lẽ không biết nội tình, nhưng sau khi Bạch Kính Huyền dứt lời, các trưởng lão đều tái mét mặt mày.

Trên lôi đài, Hàn Tử Khiếu híp mắt đánh giá Hạ Thanh, lát sau cười nhạo nói: "Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh thì sẽ không cần người khác ra mặt giúp đỡ, cố làm ra vẻ này, ở chỗ ta không có tác dụng đâu!"

Lời không hợp ý, nửa câu cũng ngại nhiều, Hạ Thanh không cần nhiều lời nữa, khơi mào cây côn trong tay: "Vậy thì đến đây đi."

Hạ Thanh không thích gây chuyện, nhưng không có nghĩa là nàng sợ phiền phức. Thần Châu đại địa nội hàm sâu sắc, lý lẽ không thông thì nàng cũng có thể dùng chút quyền cước.

Nàng muốn xem thử, những tiên nhân trong sách này rốt cuộc có bao nhiêu thần thông.

"Hừ!" Hàn Tử Khiếu căn bản không để Hạ Thanh vào mắt, rút kiếm vẽ một đạo phù chú giữa không trung.

Kiếm khí một hóa ngàn, như mưa rào trút xuống.

Hạ Thanh nhạy bén ngửi thấy nguy cơ.

Nguyên thân dù sao cũng là người tu hành, tuy rằng trời sinh phế vật, nhưng tuyệt đối không lười biếng, đối với nguy cơ ít nhiều cũng có chút mẫn cảm.

Dù kiếm khí vô hình, thân thể nàng vẫn phản ứng theo bản năng của sự huấn luyện lâu dài, không chút do dự lùi nhanh về phía sau.

Chỉ nghe một loạt tiếng giòn tan, kiếm khí bắn tới như mưa đập vào mặt đất, như súng máy để lại những lỗ đạn liên tiếp trên mặt đất.

Đá vụn văng tung tóe, sắc bén như lưỡi dao, chỉ cần khẽ chạm vào cũng có thể thấy máu.

Hạ Thanh lập tức lùi đến mép lôi đài, cây côn chống xuống đất bật người lên không, tránh được đạo kiếm khí cuối cùng.

Dưới đài, đệ tử Thiên Lương Châu hả hê: "Phong chủ xuất quan mà Hạ Thanh đã quên mất mình là ai rồi, không nhìn lại xem mình là thứ gì, lại dám cãi nhau với Hàn sư huynh!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!