Ánh sáng rực rỡ lóe lên trong chớp mắt rồi vụt tắt, những hoa văn nóng bỏng trên bề mặt Định Sa Thần Châm mờ đi.
Hình thái co rút lại, biến trở về một cây chày sắt.
Mà Hạ Thanh thì sau chiêu này cảm thấy thân thể bị rút cạn, không còn sức lực khống chế thăng bằng, từ trên cao rơi xuống.
May mà bùn đất mềm mại, Hạ Thanh rơi xuống mặt xám mày tro, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Nàng vội vàng ngẩng đầu, liền thấy Cự Linh vẫn khí thế hùng vĩ, giữ nguyên tư thế vung rìu không nhúc nhích.
Trong lòng Hạ Thanh lo sợ bất an, lẽ nào Định Sa Thần Châm chỉ là đồ trang trí, không có chút tác dụng nào?
Nhưng dù như thế, nàng cũng chỉ có thể nhận mệnh, bởi vì nàng không còn sức tái chiến.
Trên cao mấy trượng, Cự Linh chậm rãi quay đầu.
Hạ Thanh: "!"
Giây tiếp theo, cán rìu lớn gãy đôi, khu hồn vong linh ầm ầm tan nát.
Đám lươn yêu đầy đất cũng sôi nổi rút lui, nhảy vào vũng bùn, trái tim Hạ Thanh cuối cùng cũng dược nhẹ nhõm, "bùm" một tiếng ngồi phịch xuống đất.
Việc đã đến nước này, đâu còn thèm bận tâm bùn dơ hay không, nghỉ ngơi lấy lại sức đã.
Bên ngoài động tĩnh lớn như vậy cuối cùng vẫn đánh thức Bạch Kính Huyền, chồn tuyết nhỏ từ trong lòng Hạ Thanh thò đầu ra, đôi mắt buồn ngủ mơ màng nhìn xung quanh.
Một lát sau, vẻ buồn ngủ trong mắt nó chậm rãi tan đi, thay vào đó là sự kinh ngạc khó tin.
Trong không khí vẫn còn dư lại hồn lực vong linh chưa tan hết, mà cả người Hạ Thanh dính đầy bùn, gần như biến thành một pho tượng đất.
"Nàng cũng xem như tỉnh rồi." Hạ Thanh thở d ốc, liếc nhìn vật nhỏ đang dụi đầu trong lồ ng ngực, đôi mắt không có ý tốt mà đảo một vòng, đột nhiên giơ tay quệt một vệt bùn lên đầu chồn tuyết nhỏ, "Đồng cam cộng khổ."
Chồn tuyết nhỏ: "......"
Nhìn đám lông trên đầu chồn tuyết nhỏ bị bùn ướt át bết lại, Hạ Thanh buồn cười nheo mắt.
Bang.
Từ xa không trung bay tới một vốc bùn, bất ngờ chụp thẳng vào mặt Hạ Thanh.
Phúc Sinh Đỉnh và Định Sa Thần Châm lơ lửng trong không trung giây lát, vì Hạ Thanh kiệt sức, cũng nối tiếp rơi xuống, bắn lên từng chùm nước bùn.
Lúc này đến lượt Hạ Thanh cạn lời, cùng chồn tuyết nhỏ mắt to trừng mắt nhỏ.
Quả báo đến cũng quá nhanh.
chồn tuyết nhỏ "chít chít" cười khúc khích.
Hạ Thanh dứt khoát bế nó lên, mượn bộ lông trên người nó lau mặt.
Bạch Kính Huyền đương nhiên ghét bỏ thứ bùn vừa đen vừa hôi này, bốn chân ngắn ra sức chống cự, liên tục đẩy Hạ Thanh.
"Haizz, tình cảm của nàng đối với ta cũng chỉ đến mức này thôi sao?" Hạ Thanh cố ý kéo dài giọng điệu, ngữ điệu cuối câu luyến láy, ra vẻ ủy khuất, "Bùn làm mờ mắt ta, nàng giúp ta lau chút thì có sao?"
Bạch Kính Huyền: "......"
Lau thì lau, nhưng ai lại dùng bụng người ta mà lau!
Nhưng nàng cũng không chịu nổi Hạ Thanh làm nũng như vậy, biết rõ đối phương cố ý nghịch ngợm, nàng vẫn thả lỏng thân thể, tùy ý Hạ Thanh vùi cả khuôn mặt dính đầy bùn vào chiếc bụng mềm mại của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!