Chương 46: Đạo lữ khế ước

Vừa nghe "Định Sa Thần Châm", Hạ Thanh nghẹn họng.

Nàng xuyên vào câu chuyện này thật sự quá kỳ lạ, đại lục man hoang có thú nhân đã đành, hiện tại còn xuất hiện pháp khí "Định Hải Thần Châm" phiên bản lậu.

Liễu Hạm Vân lại hứng thú bừng bừng: "Ai nha, đây chắc là một bảo bối không tệ, Hạ sư muội mau cất kỹ đi!"

Hạ Thanh: "......"

Việc đã đến nước này, hình như không thu cũng không ổn.

Tuy rằng nàng thật lòng cho rằng cái thứ này cầm trong tay vô cùng mất mặt, nhưng thế giới trong truyện này hình như không ai biết nguyên hình của "Định Sa Thần Châm" là "Định Hải Thần Châm".

Hạ Thanh nghe lời ném "Định Sa Thần Châm" trở lại Phúc Sinh Đỉnh cất kỹ.

Bởi vì trong lòng cảm thấy áy náy, nàng thậm chí còn không thử nghiệm công dụng của "Định Sa Thần Châm".

Dù sao về sau cũng không dùng đến đâu, Hạ Thanh thầm nghĩ.

Còn tưởng rằng bánh trên trời rơi xuống có nhân ngon, kết quả không vui mừng được bao lâu, chung quy vẫn là Phúc Sinh Đỉnh thiết thực nhất, có thể khiêng có thể đánh, còn có thể chứa đồ.

Hạ Thanh không muốn nhắc nhiều đến cái pháp bảo nhái kia, năm ngón tay khẽ động thu hồi Phúc Sinh Đỉnh, rồi sau đó nói: "Đi thôi, chúng ta đã trì hoãn không ít thời gian, vẫn là nhanh đi di tích hoang cổ."

Nói xong, nàng nhớ tới gì đó, nhìn về phía Liễu Hạm Vân: "Sư tỷ, thân thể của tỷ có khỏe không?"

Bị Bạch Kính Huyền rút cạn pháp lực trong cơ thể, chỉ sợ trong khoảng thời gian ngắn không thể lên đường.

Hạ Thanh thầm nghĩ sơ suất, lập tức sửa lời: "Hay là vẫn tìm một chỗ nghỉ chân một chút, nghỉ ngơi một ngày rồi đi."

Liễu Hạm Vân lại nói: "Ta khỏe mà, không có vấn đề gì, không cần nghỉ ngơi! Đi thôi!"

Không đợi Hạ Thanh trả lời, nàng đã nhìn quanh phán đoán phương vị, nhấc chân bước đi.

"Đi hướng bên này!"

Liễu Hạm Vân bước đi như bay, Hạ Thanh đi theo phía sau nàng, thầm than phục.

Thể chất của sư tỷ này quả thực quá tốt.

Nàng bị Bạch Kính Huyền hút một chút, nghỉ ngơi ước chừng cả đêm mới miễn cưỡng khôi phục, Liễu Hạm Vân chỉ cần một nén nhang thời gian là có thể tự nhiên hành động.

Thấy vậy, Hạ Thanh bỗng nhiên giải tỏa một khúc mắc.

Sao nàng lại cảm thấy mình trời xui đất khiến có được Phúc Sinh Đỉnh, dù có đoạt mất vai chính của Liễu Hạm Vân, cũng sẽ không ảnh hưởng đến sự phát triển sau này của Liễu Hạm Vân?

Căn bản không có khả năng.

Bởi vì thiên phú tu luyện của hai người hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Ý thức được điểm này, nỗi lòng tích tụ của Hạ Thanh dần được cởi bỏ, ngay cả bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Cứ như vậy lại bôn ba hơn một tháng, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân rốt cuộc đến được cửa vào di tích hoang cổ.

Di tích hoang cổ là chiến trường thượng cổ thần ma giao chiến, sau chiến tranh phế tích không gian hỗn loạn, tách biệt với đại lục ma hoang, chỉ có mấy khe nứt hư không liên kết với nó.

Đồng thời, di tích hoang cổ gần Ma Uyên, bên trong chiến trường cũng có một số khe nứt hư không thông với Ma Uyên.

Ma tộc tàn nhẫn hung ác, tương truyền ma lấy người làm thức ăn, nuốt sống thịt người, uống máu người, nếu không phải di tích hoang cổ này còn sót lại thần lực áp chế lực lượng Ma tộc, chỉ sợ đám Ma tộc này đã sớm tràn ra man hoang làm điều ác.

Mà Ma tộc sở dĩ bị trấn áp trong Ma Uyên, chính là tiên thần thời thượng cổ dùng hơi thở cuối cùng phối hợp với thế lực Nhân tộc Yêu tộc ở man hoang, cùng nhau đánh đuổi ma tộc vào Ma Uyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!