Hạ Thanh túm chặt Liễu Hạm Vân, cất bước liền chạy thục mạng.
Ngay sau đó, ầm một tiếng nổ lớn, cuồng phong từ phía sau giận dữ cuốn tới, nhấc lên cát bụi mịt mù che trời lấp đất.
Hạ Thanh cảm giác sau lưng mình như bị mưa bom bão đạn dội trúng, vô số đá vụn nện xuống người nàng "bùm bùm".
Cũng may độ cứng của những hòn đá này so với thân thể nàng vẫn còn kém chút, không thể xuyên thủng lớp phòng ngự, gây ra tổn thương thực sự.
Sức sát thương thật sự đến từ tiếng gào thét của cuồng phong.
Cuồng phong đánh mạnh vào sau lưng các nàng, giống như một chiếc quạt khổng lồ thổi các nàng về phía trước.
Hai chân Liễu Hạm Vân rời khỏi mặt đất, Hạ Thanh mất thăng bằng, một người lảo đảo bay xa vài bước, người kia ngã nhào trên đất lăn mấy vòng.
"Khụ!" Liễu Hạm Vân ngã xuống đất sặc một miệng đầy cát bụi, khó khăn nói, "Sư muội, nơi này cổ quái, pháp thuật thế nhưng không thể thi triển!"
Nàng vừa mới bấm tay niệm chú, thử thi triển đằng vân thuật, thầm nghĩ bay lên trời chắc chắn nhanh hơn chạy bộ.
Kết quả thất bại.
Hạ Thanh lăn lộn mấy vòng, thật vất vả mới đứng vững.
Chồn tuyết nhỏ từ trên vai nàng rơi xuống, bị gió thổi bay xa mấy trượng.
Nghe Liễu Hạm Vân nói vậy, Hạ Thanh không có thời gian trả lời, bởi vì tần suất rung chuyển của mặt đất càng nhanh hơn.
Phía sau, người khổng lồ chậm rãi nhấc bàn tay lên, đuổi theo hai người Hạ Thanh.
Mỗi bước chân nó đi tới, tương đương với Liễu Hạm Vân và Hạ Thanh chạy được mấy chục bước.
Hạ Thanh tay chân cùng dùng sức lao về phía trước, một tay vớt lấy chồn tuyết nhỏ, hai chân dốc toàn lực, chạy nhanh như Phong Hỏa Luân, đuổi theo Liễu Hạm Vân.
"Cứ thế này sớm muộn cũng bị đuổi kịp, sư tỷ mau nghĩ cách đi!"
Không thể sử dụng pháp thuật, đối với tình thế mà nói không khác gì dậu đổ bìm leo.
"Suy nghĩ." Liễu Hạm Vân cũng liều mạng chạy như điên.
Nề hà người đá khổng lồ chân dài tay dài, đuổi theo các nàng quá dễ dàng, không bao lâu, lại một trận cuồng phong thổi tới.
Lần này hai người Hạ Thanh đã có kinh nghiệm, không đối kháng với cuồng phong, dứt khoát theo thế gió nhảy mạnh về phía trước, rơi xuống đất với một cú lộn mèo, ngược lại kéo dài được một chút khoảng cách với người đá khổng lồ.
Chạy một hồi, Liễu Hạm Vân không biết nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên dừng chân, rút ngọc phiến bên hông ra, trở tay quạt mạnh.
Ngọc phiến cũng thổi ra một trận gió, phong đao sắc bén đột ngột mọc lên từ mặt đất, xé rách đại địa, lao về phía người đá khổng lồ.
Vù ——
Phong đao chém trúng một bàn chân to của người khổng lồ, cái chân thoáng chốc chia năm xẻ bảy, người đá khổng lồ vì vậy thân mình nghiêng ngả, đổ về một bên.
Liễu Hạm Vân thấy vậy, mặt lộ vẻ vui mừng: "Pháp thuật không thể thi triển, nhưng pháp bảo vẫn còn dùng được!"
Nhưng lời nàng vừa dứt, người đá khổng lồ đã chống hai tay xuống đất giãy giụa đứng lên.
Đầy đất đá vụn như bị nam châm hút sắt, điên cuồng hướng về chỗ chân gãy tụ lại, chỉ chốc lát sau, cẳng chân và bàn chân vỡ vụn của nó lại khôi phục như ban đầu.
"Quá đáng, còn có thể tự lành! Xem bà cô đây không xẻ ngươi ra làm tám mảnh!"
Nói xong, Liễu Hạm Vân không đợi Hạ Thanh trả lời đã cầm ngọc phiến lao về phía người đá khổng lồ, muốn cùng nó quyết một trận sống mái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!