Lớp lông trên bụng của chồn tuyết nhỏ cực kỳ mềm mại, xúc cảm tốt đến khó tin.
Nó vì lấy lòng Hạ Thanh mà đem cái bụng nhỏ hoàn toàn phơi ra, chân tay ngắn ngủn duỗi thẳng, mặc cho tay Hạ Thanh tùy ý vuốt v3 trên người.
Vuốt v3 một hồi, tâm tình Hạ Thanh tốt hơn nhiều.
Ít nhất không còn buồn bực như trước.
Nàng dùng sức cù lét mấy cái vào bụng chồn tuyết nhỏ, xoa đến tiểu gia hỏa ngứa ngáy, không nhịn được cuộn tròn thân mình, Hạ Thanh lúc này mới miễn cưỡng dừng tay.
"Thôi vậy, tạm thời không chấp nhặt với nàng." Hạ Thanh nói như thế, trở tay ôm chồn tuyết nhỏ vào lòng, "Đợi ta đến di tích hoang cổ tìm được kỳ thú giải độc cho nàng xong, chân tướng thế nào tự khắc sẽ rõ."
Quan hệ của nàng và Bạch Kính Huyền vốn dĩ đã vi diệu, tương lai thế nào còn chưa chắc chắn, nào có quyền can thiệp nếu Bạch Kính Huyền muốn trêu hoa ghẹo nguyệt?
Hạ Thanh khuyên nhủ chính mình chớ nghĩ nhiều, cứ đi từng bước xem từng bước.
Bạch Kính Huyền nếu thật sự là mộ tính tình phong lưu vô tình kiếm tu, nàng cũng có thể tiêu sái mà rời đi.
Đêm khuya tĩnh lặng, Hạ Thanh ôm chồn tuyết nhỏ chìm vào giấc ngủ.
Trong mộng đèn đỏ liễu xanh, một đám oanh oanh yến yến vây quanh Bạch Kính Huyền, ngay sau đó, trên đường lại vang lên tiếng khua chiêng gõ trống, hình ảnh chuyển hướng ra ngoài cửa sổ, liền thấy một đội người ăn mặc hỉ phục rước dâu đi dọc phố, Bạch Kính Huyền hồng y bạch mã, trước ngực cài một đóa hoa hồng lớn.
Phía sau đội ngũ, nghênh diện gió thổi vén rèm kiệu tám người khiêng, lĩnh chủ Nam Thị váy đỏ mũ ngọc, vẻ mặt e lệ vui sướng.
Hạ Thanh đứng trong đám người, phía sau theo sau một đoàn sương đen.
Trong sương đen truyền ra giọng khàn khàn khó nghe: "Đi, nhiệm vụ của ngươi là —— hủy diệt Bạch Kính Huyền."
Hạ Thanh vì thế dẫn theo một đội nhân thủ Ma tộc xông lên phố, chặn đường cướp dâu.
Tiên tu Tử Tiêu Phong cùng yêu tu Nam Thị liên thủ ngăn cản Ma tộc tiến công, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Tam tộc đại chiến, trong hỗn loạn, Hạ Thanh bị một đạo kiếm quang đánh trúng.
Người cầm kiếm, chính là Bạch Kính Huyền.
Hạ Thanh: "!"
Ác mộng bừng tỉnh, Hạ Thanh thở hổn hển.
Đợi cảm xúc ổn định lại, nàng lau mồ hôi lạnh trên trán, cảm thấy mình thật có bệnh.
Liền rất tức giận, trong giấc mơ của chính mình, nàng không phải vai chính thì thôi, cư nhiên lại là vai ác pháo hôi!
Nàng cho rằng mình đã nghĩ thông suốt, sẽ không để ý, ai ngờ trong mộng lại là cảnh tượng như vậy.
Hạ Thanh thở dài, hận mình không cứng rắn.
Cúi đầu nhìn xuống, chồn tuyết nhỏ đang ngủ say sưa.
Hạ Thanh thực không vui, trở tay búng mạnh vào mũi nó một cái.
Chồn tuyết nhỏ bỗng chốc tỉnh giấc: "?!"
Hạ Thanh quay đầu đi, giả bộ không có chuyện gì xảy ra.
Ngay lúc này, ngoài hang động bỗng nhiên truyền đến tiếng động lạ.
Chồn tuyết nhỏ phản ứng nhanh hơn Hạ Thanh, vèo một cái nhảy khỏi lòng Hạ Thanh, thân mình thoăn thoắt đã cách xa mấy bước, rụt đầu rụt cổ nhìn ra ngoài hang động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!