Chương 4: Cái này ai mà chịu nổi chứ!

Ầm.

Hạ Thanh nghe thấy một tiếng tim đập thình thịch vang vọng từ lồ ng ngực mình.

Bạch Kính Huyền, vị Tiên Tôn địa vị tôn quý, thực lực cường đại, dung nhan tuyệt mỹ, cao lĩnh chi hoa, đã cởi bỏ vỏ thanh lãnh xa cách trước mặt người đời, một bên khẽ khàng nghịch ngợm vạt áo nàng, một bên nũng nịu dính người.

Ai mà chịu nổi chứ?!

Không ngã quỵ tại chỗ do ý chí nàng kiên cường, Hạ Thanh mang theo nỗi lo sợ bất an, nước mắt chực trào ra khóe mắt.

Góc tối sâu thẳm trong lòng thậm chí lặng lẽ nảy ra một ý niệm táo bạo: Hay là cứ thuận nước đẩy thuyền, giả vờ thành thật luôn?

Nhưng chút lý trí còn sót lại đã kéo nàng dừng cương trước bờ vực, nghĩ đến cái giá nàng có thể phải trả khi ký ức Bạch Kính Huyền khôi phục, Hạ Thanh lập tức tỉnh táo lại.

Tình cảm nếu bắt đầu bằng sự lừa dối, dù có nếm được chút ngọt ngào ngắn ngủi, cuối cùng cũng tuyệt đối không có kết quả tốt đẹp, nàng vẫn không nên đùa với lửa, có ngày chết cháy.

Hạ Thanh hít sâu một hơi, tìm lại chút lý trí mong manh.

Nàng đón nhận ánh mắt Bạch Kính Huyền, bình tĩnh nói: "Được."

Dứt lời, Hạ Thanh xoay người nằm nghiêng, đưa tay vỗ nhẹ vai Bạch Kính Huyền.

Bạch Kính Huyền dường như thật sự mệt mỏi, nhắm mắt lại không lâu sau liền hô hấp đều đặn mà ngủ say.

Hạ Thanh biết, Bạch Kính Huyền hẳn là đến từ tiên cung, thân là chủ nhân Tử Tiêu Phong, cả đời theo đuổi đại đạo vô cực, từng vô số lần cự tuyệt những kẻ theo đuổi đến cửa.

Giờ phút này, nàng lại giống một con thú nhỏ ngoan ngoãn nằm yên trong lòng Hạ Thanh, ngủ say sưa, không chút phòng bị.

Hạ Thanh mượn ánh trăng mờ ảo khẽ nhìn người trong lòng.

Mỗi đường nét trên khuôn mặt Bạch Kính Huyền đều như được bàn tay thần tinh tế chạm khắc, đẹp đẽ hoàn hảo, không tìm ra một chút tì vết.

Say mê vẻ đẹp là bản tính khó đổi của con người, Hạ Thanh cũng không ngoại lệ.

Trong mấy khoảnh khắc, hai ý niệm "chỉ trộm hôn một chút thôi" và "hay là trộm bỏ trốn" kịch liệt va chạm, giao tranh trong đầu Hạ Thanh, khiến nàng hoàn toàn mất ngủ.

Cảm giác nguy cơ chuyển hóa thành áp lực nặng nề, Hạ Thanh trừng mắt nhìn, bất giác ánh mặt trời ngoài cửa sổ càng lúc càng sáng, nàng thức trắng đêm không ngủ.

Người đang ngủ say dường như cảm nhận được ánh mắt dò xét, hàng mi dài mềm mại khẽ run rẩy.

Hạ Thanh không chút do dự nhắm mắt giả vờ ngủ.

Một lát sau, người trong lòng cựa mình.

Bạch Kính Huyền lặng lẽ ngồi dậy.

Khi nàng rời giường, hơi lạnh lẽo thấm vào lòng Hạ Thanh, không thể tránh khỏi khơi dậy chút buồn bã mất mát.

Rốt cuộc, đây chính là Bạch Kính Huyền.

Ai biết nàng khi nào sẽ phát hiện ra vấn đề? Có thể là ngày mai, cũng có thể là hôm nay, cơ hội mà người khác cầu còn không được nàng lại may mắn gặp phải, ôm thêm một chút cũng là có lời.

Trong khoảnh khắc suy nghĩ miên man, một góc chăn được kéo xuống, Bạch Kính Huyền không những không đi, còn cẩn thận kéo chăn lại cho Hạ Thanh.

Khi kéo chăn, mu bàn tay Bạch Kính Huyền tựa lơ đãng chạm vào má Hạ Thanh, tim Hạ Thanh thoáng chốc đập nhanh đến một trăm hai mươi nhịp.

Rất khó không bị phát hiện.

"Thanh Nhi?" Bạch Kính Huyền lên tiếng, "Vi sư đánh thức nàng sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!