Chương 38: Có hôn ước với Tư Tế đại nhân

Hạ Thanh chạy ra khỏi gác mái, quẹo vào một con ngõ nhỏ hẻo lánh không người, tạm thời trốn đi.

Yêu tộc và thú nhân tuy rằng cùng nguồn gốc, nhưng vẫn có sự khác biệt rõ ràng.

Thú nhân tuy mang một số đặc điểm của Yêu tộc, nhưng bản chất vẫn là người, sống theo phương thức cộng sinh bộ lạc, thành lập quốc gia, truyền thừa văn minh.

Còn yêu là tinh quái, từ thú loại thông qua tu luyện biến hóa thành hình người.

Thú nhân không cần tu luyện cũng có thể duy trì hình dáng con người, nhưng yêu thì không.

Trên đường phố Nam Thị không thiếu yêu quái tu thành hình người, nhưng bộ y phục Hạ Thanh mặc thật sự quá nổi bật, đi đến đâu cũng bị theo dõi, chỉ cần lộ diện trước mặt người khác là sẽ lập tức bị bắt lại.

Phải nghĩ ra biện pháp đánh lạc hướng.

Cũng không biết Liễu Hạm Vân chạy đi đâu, đến thời khắc mấu chốt lại không dùng được.

Cứ như vậy, bao lâu các nàng mới có thể rời khỏi Hoang Thành tiếp tục lên đường?

Hạ Thanh gỡ dây buộc tóc trên đầu, nhanh chóng làm rối mái tóc, sau đó lấy ra một bộ y phục, cố ý vứt y phục xuống đất dính chút bùn đất, giẫm lên mấy dấu chân, lúc này mới mặc vào người.

Hơi trang điểm một chút, soi qua vũng nước trên mặt đất, tạm được.

Bất quá cũng tạm coi như là thay hình đổi dạng.

Hạ Thanh chuẩn bị lẻn ra khỏi ngõ nhỏ, bỗng nhiên lại nghĩ đến, yêu quái vốn là thú loại tu hành biến hóa mà thành, cách chúng nhận biết và truy tung người không hoàn toàn dựa vào mắt, còn cần dựa vào khí vị trên người.

Lúc này, con vật nhỏ trong lòng tỉnh lại, đôi mắt đen láy tròn xoe chớp chớp, ánh mắt mông lung dần dần tỉnh táo.

"Khanh Khanh!" Hạ Thanh mừng rỡ vô cùng, "Nàng tỉnh rồi!"

Nàng vừa dứt lời, chồn tuyết nhỏ bỗng chốc nhảy lên đầu Hạ Thanh, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.

Hạ Thanh đầu tiên là hoảng sợ, ngay sau đó phản ứng lại, Bạch Kính Huyền chắc chắn cho rằng các nàng vẫn còn ở trong lầu các.

"Không sao rồi, nàng xuống dưới trước đi." Hạ Thanh đưa tay bắt lấy chồn tuyết nhỏ từ trên đầu xuống, ôm vào lòng dỗ dành, đồng thời giải thích tình hình hiện tại, "Chúng ta trốn ở đây không phải kế lâu dài, những yêu quái kia chắc chắn có thể tìm tới, nếu không thể che giấu khí tức, sớm muộn cũng bị chúng bắt được!"

Quân truy đuổi phía sau tạm thời chưa đến, chồn tuyết nhỏ như đang suy nghĩ gì đó.

Một lát sau, móng vuốt nhỏ của nó duỗi ra, không biết từ đâu lấy ra một chiếc mặt nạ.

Hạ Thanh: "?!"

Chiếc mặt nạ này chính là chiếc Bạch Kính Huyền đeo khi còn là Tư Tế ở Thánh cung.

Chồn tuyết nhỏ chỉ chỉ mặt nạ, lại chỉ chỉ mặt Hạ Thanh, Hạ Thanh thử thăm dò hỏi: "Nàng bảo ta đeo cái này? Cái này có thể che giấu khí tức?"

"Chít!" Chồn tuyết nhỏ gật gật đầu.

Ngoài ngõ nhỏ có tiếng bước chân từ xa đến gần, Hạ Thanh không có thời gian do dự, cầm lấy mặt nạ đeo lên mặt.

Chiếc mặt nạ vừa chạm vào mặt Hạ Thanh liền tự động bám vào, phối hợp với đường nét khuôn mặt nàng mà điều chỉnh, vừa vặn dính chặt lên mặt, cư nhiên không có chút cảm giác vướng víu nào.

Phía sau, mấy con tinh quái xông vào đầu ngõ, thấy Hạ Thanh, gầm lên: "Đứng lại!"

Hạ Thanh hít sâu một hơi, mang theo quyết tâm thà chết không chịu khuất phục xoay người lại, đồng thời tay giấu trong tay áo lặng lẽ niệm chú, dù thân phận bại lộ, nàng cũng không thể ngồi chờ chết.

Nhưng mà, quân truy đuổi thấy rõ bộ dạng nàng, nhao nhao sững sờ.

Ngay sau đó chúng không hẹn mà cùng lùi lại một bước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!