Chương 35: Nước chua đông đậu hủ, vỏ quýt dày có móng tay nhọn!

Liễu Hạm Vân bị chồn tuyết nhỏ cắn một ngụm, thân thể vốn là thương tích chồng chất nay lại thêm vết thương mới.

Cũng may tu vi nàng không kém, bản thân lại có huyết mạch thiên phú đặc thù thêm vào, bốn đóa huyết hoa kia phun một lát liền chậm rãi ngừng lại, miệng vết thương khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Hạ Thanh thấy thế nhịn không được tán thưởng: "Thể chất tỷ tốt thật, có phải vì vậy mà hai con bọ ngựa quái kia không gi3t chết được ngươi?"

Liễu Hạm Vân nghe vậy cười nói: "Bởi vì ta có hộ thể pháp thuật đặc biệt! Chúng không làm gì được ta, nên chỉ có thể dùng pháp khí vây khốn ta."

Nói rồi, nàng nhớ ra gì đó, nhìn xung quanh: "Ai, cái Phúc Sinh Đỉnh kia đâu rồi?"

"Phúc Sinh Đỉnh?" Hạ Thanh chớp chớp mắt, xòe tay ra trước mặt Liễu Hạm Vân, "Tỷ nói cái này sao?"

Liễu Hạm Vân thấy rõ hoa văn trên tay Hạ Thanh, kinh hỉ không thôi: "Sư muội, muội thu phục được Phúc Sinh Đỉnh rồi?! Có pháp bảo hộ thân này, tốc độ tu hành của muội chắc chắn sẽ tiến triển cực nhanh, thật sự là quá tốt!"

Hạ Thanh nghe vậy rất ngạc nhiên: "Lợi hại như vậy sao?"

"Sư muội không biết đó thôi, bảo vật này tên là Phúc Sinh Đỉnh, xem tên đoán nghĩa, chính là đỉnh của phúc vận song sinh!"

Liễu Hạm Vân biết gì nói nấy, đ ĩnh đạc nói: "Ta từng thấy bảo vật này trong sách cổ, tương truyền đỉnh này hẳn là thất lạc trong đại chiến thần ma vào năm xưa, không ngờ lại bị hai con yêu vật ở đây nhặt được, mượn nó mà gây họa nhân gian, Hạ sư muội trảm trừ yêu vật, lại thu phục đỉnh này, quả thật là thiên mệnh sở quy!"

Thiên mệnh sở quy?

Hạ Thanh nghe đến đây, đôi mắt chớp chớp, nhìn Liễu Hạm Vân, rồi lại nhìn chính mình.

Một khả năng chưa từng nghĩ tới từ từ hiện ra trong đầu.

Chẳng lẽ... cái Phúc Sinh Đỉnh này vốn dĩ là phần thưởng sau khi Liễu Hạm Vân vượt qua phó bản? Hẳn là cũng là một đạo cụ quan trọng nhất trong toàn bộ câu chuyện.

Bây giờ lại trời xui đất khiến rơi vào tay nàng.

Hạ Thanh hít một hơi sâu.

Xong đời rồi, nàng cướp mất kịch bản vai chính của Liễu Hạm Vân rồi?!

Cái này làm sao bây giờ?

Hạ Thanh bên này trong lòng rối bời, Liễu Hạm Vân ngược lại còn đang cao hứng, vẫn còn ân cần giải thích cho Hạ Thanh: "Sư muội, đừng thấy cái đỉnh này trông chật vật, nhưng nó là một bảo bối thật sự đó, muội nên tận dụng lợi ích nó đem lại, hoặc có thể thông qua hấp thụ linh khí từ linh dược đan dược để tu sửa Phúc Sinh Đỉnh, trăm lợi chứ không hại."

Chưa đợi Liễu Hạm Vân nói xong, Hạ Thanh bỗng nhiên nói: "Sư tỷ, ta thấy tỷ rất hiểu biết về cái đỉnh này, hay là tỷ cầm lấy dùng đi!"

Vai chính người ta chắc chắn phải tế thế cứu nhân, trừ ma vệ đạo cứu vớt thương sinh, nàng một pháo hôi cướp kịch bản vai chính thì có kết cục tốt đẹp gì?

Lời này của Hạ Thanh vừa dứt, không chỉ Liễu Hạm Vân ngẩn người, ngay cả chồn tuyết nhỏ trong lòng nàng cũng trợn mắt há hốc mồm.

Liễu Hạm Vân chưa kịp mở miệng, đuôi chồn tuyết quất một cái, đổ ập xuống đập vào trán Hạ Thanh.

Hạ Thanh bị đập đến loạng choạng, che trán trừng mắt nhìn chồn tuyết nhỏ: "Nàng làm gì vậy?"

Chồn tuyết cũng không chịu thua kém trừng lại nàng: Nàng còn chưa tặng quà cho ta lần nào, lại muốn đem Phúc Sinh Đỉnh tặng cho Liễu Hạm Vân?!

Một người một chồn mắt to trừng mắt nhỏ, chưa phân thắng bại, Liễu Hạm Vân bên cạnh bật cười thành tiếng: "Ai da, sư muội nuôi con dị thú này cũng hung dữ quá, sao đến muội cũng bị đánh vậy?"

Hạ Thanh tranh thủ liếc nhìn nàng ấy một cái, giọng điệu bất đắc dĩ: "Ta có quản được nàng đâu."

Chồn tuyết hếch mặt: Hừ.

"Nhóc con này còn biết đồ vật tốt hơn cả sư muội đó, nó chắc chắn là vì muội nói muốn cho ta Phúc Sinh Đỉnh nên mới tức giận." Liễu Hạm Vân vui vẻ cong mắt cười.

"Cái đỉnh này là linh vật, nếu đã nhận sư muội làm chủ, liền đại biểu trong mệnh của sư muội có phúc duyên này, hơn nữa, sư muội vất vả chém giết yêu quái mới có được vật này, ta thật không thể đoạt người sở thích."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!