Chương 34: Nó thích cắn người

Hạ Thanh siết chặt lá bùa lôi trong tay, tinh thần căng thẳng vì lo lắng.

Hôm nay, nàng và con bọ ngựa quái này, chỉ có một bên được sống sót.

Dưới sự bức bách của sự tồn vong, lực chú ý của nàng tập trung cao độ, thính giác, khứu giác, thị giác bao trùm từng tấc đất trong ngoài tế đàn.

Bỗng nhiên, tai Hạ Thanh khẽ động, nghe thấy bên trái lớp bùn phía trước truyền đến một động tĩnh rất nhỏ.

Hạ Thanh xoay người, né sang bên phải, đồng thời túm lấy một hòn đá ném về hướng luồng khí sắc bén đang lao tới.

Ong ——

Cánh bọ ngựa tím rung lên, nghiêng người tránh hòn đá.

Hạ Thanh canh đúng thời cơ, giơ tay ném ra lá bùa cuối cùng.

Con bọ ngựa tím phản ứng nhanh chóng, thấy tình thế liền giơ cánh tay lên ngăn cản.

Lôi phù lướt qua, đánh trúng cánh tay nó.

Ầm một tiếng, cánh tay còn lại của nó cũng bị lôi phù đánh gãy.

Bọ ngựa tím kêu thảm một tiếng, bị lực phản chấn đẩy lùi lại vài bước, nhưng chưa chết.

Không biết có phải đau đớn k1ch thích nó phát cuồng hay không, sau khi hai tay đứt lìa, nó thế mà phát điên nhào về phía Hạ Thanh.

Cái miệng rộng dữ tợn há ra, bên trong đầy rẫy những gai ngược độc địa.

Đồng tử Hạ Thanh co rút lại, ám đạo chết tiệt.

Con bọ ngựa quái hung hãn quá mức lao nhanh đến gần, Hạ Thanh lùi lại, lùi đến bên tế đàn, phía sau là một cái vũng bùn lớn, trong hố mơ hồ có thể thấy một ít xương vụn chưa cháy hết.

Bọ ngựa quái há miệng cắn về phía cổ Hạ Thanh, Hạ Thanh nhanh chóng quyết định lộn ngược ra sau nhảy xuống tế đàn, rơi xuống đất tùy tay túm lấy một đoạn xương gãy.

Keng một tiếng, khúc xương đập vào giữa miệng bọ ngựa quái.

Lớp giáp cứng rắn của nó va chạm với khúc xương, phát ra tiếng kim loại va chạm giòn tan, tóe ra một tia lửa.

May mà khúc xương này cũng đủ cứng, Hạ Thanh dùng cả hai tay, một tay giữ một đầu, vặn mạnh khúc xương theo chiều kim đồng hồ.

Bọ ngựa quái cắn chặt khúc xương không nhả, vặn vẹo mạnh mẽ, đầu nó đột nhiên lệch sang một bên, khớp cổ phát ra tiếng răng rắc dị thường, Hạ Thanh thừa cơ nhảy lên không trung, tung một cú đá mạnh vào ngực bọ ngựa quái.

Oanh ——

Bọ ngựa quái bay ngược ra, lưng đập vào cạnh tế đàn, lớp giáp cứng rắn của nó thế mà làm vỡ một mảng đá đài.

Cú va chạm này khiến nó đầu óc choáng váng, đầu vẹo sang một bên ở một góc độ cực kỳ không hài hòa, nhất thời khó khôi phục.

Hạ Thanh thừa cơ đánh chó rơi xuống nước, túm lấy khúc xương nhảy lên, vung mạnh cánh tay.

Rầm một tiếng trầm đục, khúc xương đập trúng sườn cổ bọ ngựa quái, lớp giáp trên đầu nó bị xương đánh nát, lõm sâu vào một mảng, thân thể cũng bị nguồn lực mạnh mẽ bất ngờ hất tung lên trời, bay vút bốn năm mét mới ầm ầm rơi xuống đất.

Hạ Thanh hai tay cầm khúc xương lớn, thở d ốc hồng hộc.

Con bọ ngựa tím kia rơi xuống đất liền bất động, nhưng Hạ Thanh không dám chủ quan, cẩn thận, nàng lập tức lấy ra một lá bùa trống, dùng máu tươi vẽ một lá lôi phù, ném về phía bọ ngựa tím.

Tiếng nổ lớn vang lên, thân xác bọ ngựa tím tan nát, một viên nội đan màu tím đen b ắn ra, lộc cộc lăn đến chân Hạ Thanh.

Con quái vật này chết không còn manh giáp, Hạ Thanh lúc này mới hoàn toàn yên tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!