Chương 33: Lá bùa cuối cùng

Hạ Thanh đứng ở ngoài sơn động, vẻ mặt ngơ ngác.

Thời gian quả thực đã quay ngược lại rồi đúng không?!

Cảm giác lồ ng ngực bị sừng dê xuyên thủng vẫn còn mới mẻ trong ký ức, trong nháy mắt nàng đã trở lại điểm khởi đầu ban đầu.

Lần này tuyệt đối không thể nào lại là nàng bất cẩn ngủ quên, sơn động vừa mới nổ tung, nàng tuyệt đối không thể thất thần vào lúc này.

Là lực lượng thần bí nào đó đang che chở nàng?

Qua chuyện này, nàng càng thêm khẳng định ngọn núi này rất cổ quái.

Liễu Hạm Vân rất có khả năng ở trong sơn động, nhưng nguy cơ trong sơn động rất lớn, nàng phải nghĩ kỹ đối sách trước.

Hạ Thanh cân nhắc một lát, lấy ra một xấp giấy vàng từ trong ngực, dùng máu mình vẽ bùa, vẽ liền mười mấy lá bùa trảm yêu trừ tà, rồi lại nhẩm lại ngũ hành pháp chú trong lòng, lúc này mới mang theo tâm tình thấp thỏm bất an lần nữa đi vào sơn động.

Ánh đèn lồng chiếu lên những dấu chân trên mặt đất, bởi vì đã trải qua trước đó, nàng nhìn thấy những dấu chân này chỉ cảm thấy rùng mình, lông tơ trên lưng dựng đứng cả lên.

Việc đã đến nước này, nàng cũng không thể bỏ chạy.

Trốn tránh là vô dụng, chỉ có thể căng da đầu mà tiến lên.

Từ bùn đất chuyển sang đường lát đá, Hạ Thanh đã chuẩn bị trước, không nói hai lời trở tay ném một lá bùa về phía đỉnh động.

Oanh ——

Đường hầm rung chuyển, đá núi vỡ vụn, vách đá trên đầu bị kim phù nổ ra một cái hố.

Bóng đen ẩn trong vách đá vẫy đuôi bỏ chạy, nhưng có một vật kẹt giữa đá vụn rơi xuống, lạch cạch một tiếng rớt xuống chân Hạ Thanh.

Là một cánh tay, chính xác hơn thì là một cánh tay gai xương hình lưỡi hái dài hẹp.

Cái này nhìn thế nào cũng không phải cánh tay người, hẳn là của một loại dị thú hoặc thú nhân nào đó.

Bóng đen bỏ chạy, Hạ Thanh nhìn cánh tay cụt trên mặt đất, trong lòng cân nhắc nếu lại có cơ hội, có khả năng trực tiếp đoạt mạng con hung vật này hay không.

Nhưng bản thân nàng cũng không dám chắc việc chết thật có thể quay ngược thời gian, nên nàng vẫn sẽ trân trọng từng mạng sống của mình.

Hạ Thanh bước qua đống đá vụn tiếp tục đi sâu vào đường hầm, con đường trước mắt hết sức quen thuộc, nàng càng thêm khẳng định tất cả những gì nàng trải qua trước đó không chỉ là một giấc mơ.

Đường hầm kéo dài đến cuối, tầm nhìn chợt rộng mở, hai bên đường lát đá xương khô chất đầy như núi.

Lúc này Hạ Thanh đã chuẩn bị, không đợi những xương cốt này tự động hoạt động, nàng liền dẫn đầu ném ra hai đạo phù màu vàng sáng.

Cùng với hai tiếng nổ chói tai, xương vụn hai bên đường hầm bị nổ tan nát hơn.

Khi những mảnh xương này rung lên ong ong, chuẩn bị tụ hợp lại, Hạ Thanh lại dùng chiêu cũ.

Hai lá hỏa phù vẽ ra đường cong tuyệt đẹp trên không trung, rơi xuống giữa đống xương vụn, chạm đất liền bùng cháy dữ dội.

Chỉ chốc lát sau, lửa lớn thiêu rụi xương vụn, chỉ còn lại đầy đất tro tàn đen kịt.

Trên vai Hạ Thanh, chồn tuyết nhỏ trợn mắt há hốc mồm.

Dọn sạch chướng ngại vật trên đường, Hạ Thanh lúc này mới tiếp tục đi về phía trước.

Nơi xa còn có một ít xương vụn nhúc nhích, Hạ Thanh làm theo cách cũ, thiêu rụi hết những xương vụn này thành tro.

Một bên thi pháp, nàng miệng còn thao thao bất tuyệt lải nhải gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!