"......"
Hạ Thanh trầm mặc một lát, tim đập bình ổn hơn chút, lúc này mới lắp bắp mở miệng: "Khanh, Khanh Khanh?"
Ánh mắt dời khỏi chồn tuyết, lại nhìn trái nhìn phải xung quanh.
Nàng vẫn ở cửa thôn, mặt trời chưa hoàn toàn xuống núi, khoảng thời gian Bạch Kính Huyền rời đi đại khái đã qua một canh giờ.
Nói như vậy, tất cả những gì nàng trải qua khi tiến vào thôn trang vừa rồi, thực ra chỉ là một giấc mơ?
Vậy đó có thật là mơ không? Có khả năng nào những gì đang thấy bây giờ mới là mơ không?
Hạ Thanh bị những cảnh tượng lặp đi lặp lại không ngừng kéo lại, cảnh tượng nào cũng hết sức chân thật, không phân biệt được đâu là thật đâu là giả.
Đón ánh mắt nghi hoặc của chồn tuyết nhỏ, Hạ Thanh định tâm, quyết định... nghiệm chứng một chút.
Vì thế, nàng bỗng chốc nhảy dựng lên, một tay nhào tới bắt chồn tuyết nhỏ.
Rồi mở ra ma trảo, giở trò.
Bạch Kính Huyền: "?!"
Không kịp trốn, toàn thân nó bị Hạ Thanh trả thù mà sờ s0ạng khắp lượt, không biết xuất phát từ cái quỷ quái gì, bốn cái móng vuốt nhỏ còn bị Hạ Thanh véo mấy cái.
"Xem ra là thật." Hạ Thanh lẩm bẩm tự nói, bế con chồn tuyết nhỏ cả người da thịt ửng hồng nhưng bị lớp lông dày che phủ lên, "Nàng thật là Khanh Khanh của ta sao?"
Chồn tuyết nhỏ trợn tròn mắt, trong đôi mắt tròn xoe kia ẩn chứa sự kinh ngạc, phẫn nộ và bất lực.
Phảng phất đang nói: Cố ý đúng không? Nàng khẳng định cố ý đúng không?!
Cho rằng hiện tại pháp lực của nàng bị tác dụng dị hóa hạn chế, không thể phản kháng, người này liền lên mặt với nàng.
Tàn nhẫn. Tàn nhẫn. Sờ một lượt chồn tuyết nhỏ, cảm xúc căng thẳng của Hạ Thanh được giải tỏa.
Đối diện với ánh mắt của chồn tuyết nhỏ, tựa hồ cảm nhận được oán niệm trong mắt đối phương, Hạ Thanh hoàn hồn, xấu hổ khẽ hắng giọng: "Nàng đừng hiểu lầm, gần đây ta hay mơ những giấc mơ kỳ lạ, có chút không phân biệt được mơ và thực, nên mới nghiệm chứng một chút, nàng sẽ không trách ta chứ?"
Giằng co giây lát, đuôi xù xù của chồn tuyết từng chút từng chút khôi phục nguyên trạng.
Đầu nhỏ hừ một tiếng quay sang một bên, không phản ứng Hạ Thanh.
Hạ Thanh hoàn toàn yên lòng, đuôi xù không dựng lên, rõ ràng Kính Huyền đã nguôi giận, nhưng cái kiêu ngạo của người làm thầy không cho phép xâm phạm, nên vẫn muốn giữ thể diện.
"Ta hiểu ta hiểu, tsundere đúng không, trong lòng nàng không giận là tốt rồi." Hạ Thanh gật đầu.
Bạch Kính Huyền: "......"
Hạ Thanh đứng dậy, phủi phủi tro bụi trên người, bò lại tảng đá lớn ngồi xuống rồi ôm chặt chồn tuyết nhỏ vào lòng.
Thân hình nhỏ bé mềm mại, một chút nhiệt độ cơ thể ấm áp từ lòng bàn tay và lớp lông tiếp xúc không ngừng thấm vào cơ thể Hạ Thanh, khiến tâm tình kinh sợ của nàng dần dần bình tĩnh lại.
May mắn là mơ, nàng còn tưởng rằng Bạch Kính Huyền gặp chuyện không về được.
Hạ Thanh dùng kỹ thuật vuốt mèo xoa xoa đầu chồn tuyết nhỏ, rồi gãi gãi quanh cổ nó.
Chồn tuyết nhỏ tuy rằng cạn lời, nhưng nheo mắt lại.
Hạ Thanh hoàn toàn khôi phục lý trí, nhớ lại nhiệm vụ chính của chuyến đi này, cúi đầu hỏi chồn tuyết nhỏ: "Nàng đi nghe ngóng được gì?"
Khi hỏi những lời này, trong lòng nàng hiện lên một nghi vấn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!