Chương 3: Thanh nhi dỗ ta ngủ được không?

Song tu??

Hạ Thanh đầu óc quay cuồng, là cái loại song tu mà nàng hiểu sao?

Có phải... có phải là quá đột ngột không?

Mối quan hệ của các nàng mà đặt ở Thần Châu Đại Lục của thế kỷ 21 cũng xem như là điều cấm kỵ nhạy cảm, đến cả Tiểu Lục Giang cũng không thể duyệt!

Lời editor: Thần Châu Đại Lục, cách gọi văn hoa của Trung Quốc. Tiểu Lục Giang là tên lóng của Tấn Giang.

Mặt Hạ Thanh nghẹn đỏ, hồi lâu sau mới khó khăn mở miệng: "Cái này... không hay lắm đâu?"

Tuy rằng, cùng Bạch Kính Huyền song tu, dường như tính thế nào nàng cũng không thiệt.

Thậm chí có cảm giác như cóc ghẻ mà được ăn thịt thiên nga, vươn tay liền hái được ánh trăng, tự dưng vớ được món hời lớn.

Hạ Thanh tự nhận không có tiêu chuẩn đạo đức cao siêu gì, nhưng trong lòng vẫn có một trực giác kỳ lạ mách bảo nàng làm nàng bất an, bước ra bước này, muốn quay đầu lại sẽ rất khó khăn.

Nàng vừa mới nếm trải cái cảm giác lâng lâng như vớ được món hời, thật sự không thể không phòng bị.

"Có gì không hay?" Ngón tay lạnh lẽo của Bạch Kính Huyền khẽ vuốt má Hạ Thanh, xoa xoa như xoa một chú cún nhỏ, "Nàng và ta đã là tiên lữ, song tu chẳng phải là lẽ thường tình sao?"

Đợi chút, cái gì?

Hạ Thanh kinh hãi.

Chủ nhân thân thể này mười chín tuổi đã đến Tử Tiêu Sơn, hầu hạ bên cạnh Bạch Kính Huyền hơn hai mươi năm.

Bạch Kính Huyền vô cùng nhạy bén, lại phòng bị rất nặng, đối với thân phận Hạ Thanh có chút nghi ngờ, từng nhiều lần phái người điều tra lai lịch của nàng, nhưng đều không có manh mối, thêm vào đó Hạ Thanh không thể tu luyện, việc điều tra liền đi vào ngõ cụt.

Chẳng qua, Hạ Thanh tuy rằng ở lại Tử Tiêu Phong, mang tiếng là đồ đệ của Bạch Kính Huyền, nhưng chưa từng được Bạch Kính Huyền trọng dụng.

Cũng chính vì lẽ đó, dù Hạ Thanh vẫn luôn giữ liên lạc với kẻ thần bí, đem tin tức nghe ngóng được từ chỗ Bạch Kính Huyền truyền ra ngoài, nhưng cũng không nghe ngóng được nội dung gì đáng giá.

Tóm lại, nguyên thân và Bạch Kính Huyền, chắc chắn không thể nào là tiên lữ.

Vậy vấn đề nằm ở đâu?

Hạ Thanh nghĩ mãi không ra, theo bản năng rụt cổ, thử dò hỏi: "Chuyện từ khi nào vậy?"

Bạch Kính Huyền nhướng mày: "Ân?"

"À, ý ta là..." Hạ Thanh lựa lời, cẩn thận mở miệng, "Ta và sư tôn khi nào thì trở thành tiên lữ?"

Bạch Kính Huyền nghe vậy mím nhẹ môi mỏng, vẻ mặt không vui: "Thanh Nhi không nhớ sao?"

Tim Hạ Thanh thót một cái, vội vàng biện bạch: "Không phải không nhớ, là sợ nhớ nhầm, muốn xác nhận lại với sư tôn một chút."

Bạch Kính Huyền nhàn nhạt liếc nàng một cái, không nói gì.

Hạ Thanh trực giác hiểu ngầm, sư tôn không có biểu cảm gì trên mặt, chính là không vui.

Đầu óc nàng xoay chuyển, nghĩ ra một chủ ý.

Thế là ngoan ngoãn nâng tay Bạch Kính Huyền lên, mặt lại gần cọ cọ, nghiêng đầu giả làm một chú cún con.

Chiêu này hiển nhiên có hiệu quả.

Vẻ mặt Bạch Kính Huyền cuối cùng cũng giãn ra, ngay sau đó ánh mắt rũ xuống, đại phát từ bi mà mở miệng: "Là trước khi vi sư bế quan, vào giữa thu năm Thần Lịch sáu vạn tám ngàn bốn trăm hai mươi ba."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!