Hạ Thanh mặt đầy xấu hổ.
Nàng thật là vội vàng hồ đồ, mặc như vậy ra cửa, đừng nói trộm rời đi Thánh Cung, chỉ sợ vừa ra đã bị thú vệ trong cung xem là kẻ điên mà bắt lại.
"Vẫn chưa tỉnh rượu sao?" Bạch Kính Huyền liếc nhìn nàng một cái, giọng điệu bình thản.
Hạ Thanh ngẩn người một lát rồi hoàn hồn, lập tức thuận thế xuống dốc: "Vâng, vâng, vẫn còn hơi choáng."
Bạch Kính Huyền thở dài: "Vậy đừng ra ngoài, nghỉ thêm lát nữa đi."
Hạ Thanh không dám phản kháng, ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng."
Trở lại phòng, Bạch Kính Huyền rót chén nước đưa cho Hạ Thanh, thấy nàng đứng ngồi không yên: "Sao vậy? Chỗ nào không thoải mái sao?"
Hạ Thanh bưng chén nước nhấp hai ngụm, cảm thấy hơi thở có chút thông thuận hơn, lý trí cũng miễn cưỡng thu hồi lại, bình tĩnh lại.
Nàng lén quan sát vẻ mặt Bạch Kính Huyền, thấy ánh mắt nàng ôn hòa, thần thái hiện ra chút quan tâm.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu rọi vào, làm sáng đôi mắt sâu thẳm của Bạch Kính Huyền, trong làn nước tĩnh lặng trong veo kia lay động những gợn sóng nhạt nhòa.
Vẻ đẹp của Kính Huyền Tiên Tôn thật sự hoàn mỹ không tì vết.
Nhưng khi hồi tưởng lại khoảnh khắc gương mặt xinh đẹp này trùng khớp với Bạch Kính Huyền lạnh nhạt túc sát trong giấc mơ, tim Hạ Thanh vẫn không khỏi giật mình, đồng thời cảm xúc cay đắng, lo sợ nghi hoặc cuồn cuộn dâng lên, thậm chí có chút cay mắt.
Hạ Thanh vội vàng cúi đầu, một hơi uống cạn chén nước.
Bạch Kính Huyền hỏi nàng: "Còn muốn nữa không?"
Hạ Thanh lắc đầu, Bạch Kính Huyền liền cất chén nước đi.
Bạch Kính Huyền đứng bên cạnh bàn bận rộn, Hạ Thanh nhìn nghiêng mặt nàng, tựa lơ đãng hỏi: "Cái bình nhỏ đặt trên bàn lúc trước, nàng có biết đi đâu rồi không?"
"Ừ, biết." Bạch Kính Huyền trả lời, đồng thời xoay người lại, nhìn về phía Hạ Thanh.
Đối diện với ánh mắt Bạch Kính Huyền, tim Hạ Thanh hẫng một nhịp, thầm nghĩ hỏng rồi.
Ánh mắt Bạch Kính Huyền...... dường như không giống ngày thường, nàng chắc chắn đã biết điều gì đó.
Làm sao bây giờ, có phải sắp bắt đầu tính sổ không?
Tuy rằng trong lòng đã có dự cảm, nhưng khi cảnh này thực sự xảy ra, Hạ Thanh không thể ức chế nỗi sợ hãi đang nhanh chóng lan ra trong lòng.
Nếu Bạch Kính Huyền chất vấn, nàng nên đối phó thế nào?
Hạ Thanh cứ đến thời khắc mấu chốt là lại ngốc nghếch, đại não trống rỗng, miệng lại như có ý thức riêng, không cần Hạ Thanh cho phép tự tiện mở miệng: "Cái bình...... đi đâu rồi?"
Vẻ mặt Bạch Kính Huyền chuyển sang bất đắc dĩ, thở dài nói: "Đêm qua nàng say, nói mê sảng đòi cái bình nhỏ, ta mang đến, nàng trở tay liền ném đi."
Hạ Thanh mộng bức: "Hả???"
"Sự thật là như vậy." Vẻ mặt Bạch Kính Huyền mang theo chút bất lực.
Khóe miệng Hạ Thanh run rẩy, đầu đầy hắc tuyến, cố gắng trấn tĩnh hỏi: "Vậy ta, ta ném nó ở đâu rồi?"
Bạch Kính Huyền giơ tay chỉ ra ngoài cửa sổ.
Hạ Thanh đỡ trán, bội phục chính mình sát đất.
Đồ vật quan trọng như vậy, nàng say rồi nói ném là ném, thật là mặc kệ sống chết, không hề suy xét hậu quả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!