Đêm khuya tĩnh lặng, Bạch Kính Huyền thu xếp ổn thỏa cho Liễu Hạm Vân, ôm Hạ Thanh trở về phòng.
Hạ Thanh nằm trong lòng nàng, hai gò má đỏ bừng, miệng lẩm bẩm không ngừng không biết nhắc đi nhắc lại điều gì.
Bạch Kính Huyền rũ mắt, khóe môi khẽ nở nụ cười bất đắc dĩ.
Chỉ vài chén rượu đã say đến thế này.
Ở nơi đất khách quê người này, thật là một chút phòng bị cũng không có.
Nàng đặt Hạ Thanh lên giường, thay cho tiểu miêu say này bộ y phục sạch sẽ, vừa định đứng dậy, Hạ Thanh bỗng nhiên nắm lấy vạt áo nàng.
Động tác đứng dậy của Bạch Kính Huyền khẽ khựng lại, quay đầu nhìn.
Hạ Thanh trở mình, nhưng không tỉnh.
Nàng khép hờ mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Bí mật......"
Bạch Kính Huyền buồn cười nhướng mày, hỏi nàng: "Bí mật gì?"
Hạ Thanh trong giấc mơ chu môi, vẻ mặt nhăn nhó, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "...... Ta có rất nhiều bí mật."
Bạch Kính Huyền: "?"
"Nàng là gian tế của Ma tộc?"
Câu chất vấn của Bạch Kính Huyền khiến Hạ Thanh kinh hãi.
Từng đợt gió không biết từ đâu thổi tới, lạnh lẽo thấu xương không ngừng luồn vào cốt tủy.
Đêm đen sâu thẳm, Hạ Thanh không nhìn rõ mặt Bạch Kính Huyền, nhưng có thể tưởng tượng ngữ khí lạnh lùng như vậy ứng với vẻ mặt lạnh nhạt đến thế nào.
Nàng muốn nói nàng không phải, hoàn toàn không phải như vậy, chuyện này có ẩn tình khác.
Nhưng vận mệnh trêu ngươi, cảm nhận được ánh mắt lạnh băng như dao của Bạch Kính Huyền, những lời biện giải kia một chữ cũng không thốt ra được.
Nàng chỉ có thể từng bước lùi lại, lùi lại, lùi lại đến không biết khi nào, phía sau đã là vực sâu vạn trượng.
Trên đài cao trước mặt, một bóng trắng phiêu phiêu tiên khí chậm rãi tiến về phía nàng.
Đó là Bạch Kính Huyền tay cầm tiên kiếm.
Ánh trăng từ trên trời đổ xuống bao phủ lấy nàng, như phủ một lớp sa mỏng, tư thái mờ ảo, tuyệt thế vô song.
Dù cho lúc này, bóng hình ấy tràn vào trong mắt Hạ Thanh, vẫn cứ đẹp đến vậy.
Hạ Thanh lùi không thể lùi, đứng bên cạnh vực thẳm, áp lực nội tâm thấp thỏm cùng sợ hãi, trầm giọng hỏi: "Nàng...... muốn giết ta?"
Bạch Kính Huyền hừ lạnh một tiếng: "Mối họa Ma tộc, chết không đáng tiếc."
Hạ Thanh đột nhiên sống mũi cay xè: "Nhưng không phải nàng đã nói, đời đời kiếp kiếp......"
"Một sự hiểu lầm, sao có thể cho là thật?"
Những lời này tựa như lưỡi dao sắc bén nhất thế gian, hung hăng đâm vào tim Hạ Thanh.
Bạch Kính Huyền tỉnh rồi, ký ức của nàng đã khôi phục, những lời thề non hẹn biển ngày xưa liền không còn nhận ra.
Rõ ràng là sáng sớm nàng đã đoán trước được kết cục, mà khi ngày này thực sự đến, nàng không ngờ mình lại yếu đuối đến vậy, không thể chấp nhận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!