Chương 20: Tìm cơ hội hạ độc Bạch Kính Huyền

Bận rộn đến đêm khuya, Bạch Kính Huyền trong mệt mỏi chìm vào giấc ngủ sâu.

Đêm nay "song tu" vậy mà còn mệt hơn lần trước.

Hạ Thanh là kẻ gây tội, nhưng thật ra vẫn còn dư lại hai phần thể lực, trừ cánh tay mềm nhũn không nhấc nổi, tinh thần lại vô cùng phấn khởi.

Nàng ôm mỹ nhân đang ngủ say trong lồ ng ngực, nhẹ nhàng đặt cánh tay trắng như ngọc của mỹ nhân vào trong chăn, lại tỉ mỉ kéo góc chăn, nghe tiếng hít thở đều đặn bình tĩnh bên tai, tâm tình tốt đến cực điểm.

Cuối cùng cũng dỗ được rồi.

Hạ Thanh rụt tay về tiện tay véo véo chóp mũi mỹ nhân.

Cũng may Bạch Kính Huyền ngủ say, không hề tỉnh giấc.

"Cảm giác thật sự giống như nằm mơ vậy." Hạ Thanh nhìn chằm chằm khuôn mặt ngủ say tĩnh lặng của Bạch Kính Huyền, lẩm bẩm tự nói.

Cóc ghẻ mà ăn được thịt thiên nga, nói ra cũng chẳng ai tin.

Chờ đến ngày Bạch Kính Huyền khôi phục ký ức, phát hiện mình bị gian tế ma tộc thừa cơ cướp đoạt, không biết sẽ tức giận đến mức nào.

Đến lúc đó nếu Bạch Kính Huyền muốn một kiếm giết nàng để hả giận, nàng cũng không có gì oán trách.

Đời người khó được hồ đồ, ân ân oán oán, thị thị phi phi, sao có thể tính toán rõ ràng như vậy?

Cứ đi một bước xem một bước.

Hạ Thanh suy nghĩ mơ màng, chỉ chốc lát sau, chính mình cũng ngủ thiếp đi.

Đến hừng đông mở mắt ra, mỹ nhân trong lồ ng ngực đã sớm không thấy bóng dáng.

Trong lòng Hạ Thanh bỗng nhiên cảm thấy một trận trống vắng.

Giống như giấc mộng hoàng lương tỉnh lại, tất cả tốt đẹp tan thành mây khói, nắm không được, sờ không được nỗi buồn mất mát.

Xoay người ngồi dậy, chăn trượt xuống vai.

Cảm giác sau vai ẩn ẩn đau nhức, Hạ Thanh nhấc tay lên, quay đầu nhìn lại, thấy vài vệt hồng do móng tay cào ra.

"Nga, bằng chứng như núi." Hạ Thanh cười nhạo.

Nàng đã ăn sạch sành sanh chiếm hết tiện nghi, hà tất còn ở đây thương xuân bi thu.

Hạ Thanh chấn tác tinh thần, xuống giường mặc y phục.

Bộ y phục nàng mặc khi xuyên qua không thấy đâu, trên bàn để một bộ mới, chắc bộ cũ đã bị Bạch Kính Huyền thu đi rồi.

Hạ Thanh đi đến bên cạnh bàn, thấy trên bộ y phục xếp ngay ngắn còn đặt một phong thư.

"Thư?"

Trong đầu lập tức hiện ra cảnh Bạch Kính Huyền nói từng để lại thư cho nàng.

Lòng hiếu kỳ trỗi dậy, Hạ Thanh cầm lấy phong thư mở ra, lấy ra tờ giấy viết thư được gấp gọn gàng bên trong.

"Thấy chữ như thấy mặt, lòng ta hướng về khanh."

Hạ Thanh tưởng tượng vẻ mặt Bạch Kính Huyền khi viết những chữ này, trong lòng một trận tê dại ngứa ngáy.

Y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!