Chương 2: Giúp vi sư thay y phục

Kính Huyền Tiên Tôn nhàn nhạt liếc nhìn Hạ Thanh một cái: "Ân?"

Hạ Thanh hô hấp nghẹn lại, đồng tử giãn to, tâm trí rối bời.

A a a a a!

Sao lại có người tin vào cái thứ bánh từ trên trời rơi xuống ấy chứ!

Bánh từ trên trời rơi xuống nhất định có độc! Từ xưa đến nay xuyên thư chẳng có chuyện tốt lành!

Trong cơn hoảng loạn, Hạ Thanh đột nhiên nghiêm mặt, nhanh như chớp đá văng viên ngọc thạch kia ra, rồi mềm mại uyển chuyển mà cúi rạp người trước Kính Huyền Tiên Tôn, vái một cái chín mươi độ thật sâu: "Chúc mừng sư tôn xuất quan! Có sư tôn ở đây, đệ tử chẳng sợ ai!"

Hạ Thanh dám thề, lúc nàng học tiểu học gia nhập đội thiếu niên tiền phong còn chưa từng khí thế hùng hồn và quyết t@m đến vậy.

Đôi mắt sâu thẳm của Bạch Kính Huyền nhìn chằm chằm Hạ Thanh, khiến nàng lo sợ bất an.

Đệ tử bị thương lúc nãy còn nằm đó, chỉ cần một ý niệm của Bạch Kính Huyền, là có thể nghiền nát ba cái xương sườn của nàng ta.

Không biết sư tôn có phát hiện ra động tác nhỏ vừa rồi của nàng không.

Muốn bấm ngón tay tính toán, nhưng ánh mắt sư tôn quá đáng sợ, Hạ Thanh động cũng không dám động.

Càng nóng ruột, thời gian trôi qua lại càng khó khăn, mười giây chờ đợi khiến Hạ Thanh cảm giác như đã trải qua cả thiên hoang địa lão.

Khóe môi Bạch Kính Huyền bỗng nở một nụ cười nhạt: "Thật sao?"

Một khắc trước còn lạnh lẽo như băng, trong chớp mắt băng tan tuyết chảy, ngay cả gió thổi qua khe núi dường như cũng dịu dàng hơn nhiều.

Trái tim nhỏ bé của Hạ Thanh đập thình thịch dữ dội, thoát chết trong gang tấc, lưng áo cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Cửu thiên hàn nguyệt, thần bí, tịch mịch, đồng thời cũng nguy hiểm.

Bất quá xét theo kết quả, hẳn là tạm thời an toàn.

Lời Kính Huyền Tiên Tôn vừa dứt, đệ tử trên đỉnh núi đồng loạt quỳ xuống một mảng lớn, mấy vị trưởng lão cũng vội vàng chắp tay cúi người: "Đệ tử nghênh đón Tiên Tôn xuất quan!"

"Đều đứng lên đi."

Giọng Tiên Tôn thanh lãnh, chắp tay đứng giữa đám người, nhất cử nhất động đều là tiêu điểm vạn chúng chú mục.

Ánh mắt nàng cuối cùng cũng rời khỏi Hạ Thanh, đảo qua mấy trăm gương mặt xung quanh: "Nói đi, gần đây trên phong thế nào?"

Hạ Thanh lặng lẽ không một tiếng động thở phào nhẹ nhõm, vén tay áo lau mồ hôi.

Mấy vị trưởng lão bước lên phía trước, một vị đại diện mở lời: "Tiên Tôn bế quan mười năm, Tử Tiêu Phong thu nhận hai mươi mốt đệ tử mới, trong đó hai người gia nhập từ tiên vực khác, mười chín người còn lại đều đến từ hoang dã thần xuyên."

"Các đệ tử trên phong ngày ngày chăm chỉ tu hành, tu vi vững bước tăng lên, trong số các đệ tử hậu bối ở các châu, Liễu Hạm Vân ở Thiên Đồng Châu đạt thành quả tu hành lớn nhất, ba năm trước đã dẫn đầu đột phá cảnh giới Chân Tiên."

Bạch Kính Huyền khẽ gật đầu: "Không tệ."

Mấy đệ tử mặc y phục màu xanh nhạt đặc trưng của Thiên Đồng Châu vui mừng ra mặt, cảm thấy vinh dự.

"Ba tháng sau có quần phong thí luyện, danh sách đệ tử sơ tuyển đã được sắp xếp, xin Tiên Tôn xem qua."

Trưởng lão dứt lời, hai tay dâng lên một chiếc ngọc giản.

Bạch Kính Huyền nhận lấy ngọc giản, khẽ lướt qua rồi nhíu mày: "Danh sách này?"

Trưởng lão cúi đầu: "Vâng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!