Bạch Kính Huyền phân phó người hầu trong điện chuẩn bị cơm tối, vì không biết khẩu vị của Hạ Thanh, nên dặn dò chuẩn bị nhiều một chút.
Đồ ăn lần lượt được bưng lên, bày đầy một bàn lớn.
Bụng Hạ Thanh đã sớm đói đến kêu ùng ục, nhưng khi nàng chuẩn bị cầm bát ăn cơm, bỗng nhiên sững sờ.
Trên bàn có không ít đồ ăn có thể ăn, gà vịt cá các loại đều có, nhưng Hạ Thanh nhìn trái nhìn phải, không biết bắt đầu từ đâu.
Những món ăn này đều được bưng lên nguyên con nguyên miếng, cạo lông lột da, luộc chín rồi đặt lên bàn.
Phong tục của thú nhân tộc thô sơ, ăn uống không chú ý gì, chén đũa cũng không có, chỉ có một con dao găm to bằng cánh tay để ăn, muốn ăn miếng nào thì cắt miếng đó.
Thấy Hạ Thanh ngồi yên bên bàn thất thần không động đậy, Bạch Kính Huyền nhìn thức ăn trên bàn, hỏi nàng: "Sao vậy?"
Không phải nói đói bụng rồi sao? Sao đồ ăn bưng lên lại không ăn?
Hạ Thanh nuốt một ngụm nước miếng, chọn một miếng trông không quá béo ngậy, dùng dao cắt một miếng nhỏ bằng ngón tay cái, nhắm mắt nhắm mũi nhét vào miệng.
Nhai hai miếng, ngấy đến buồn nôn, mùi máu tươi chưa hết, chấm chút muối cũng không át được mùi tanh, nhai thêm vài cái nữa thì muốn nôn ra.
Bạch Kính Huyền ngồi đối diện, Hạ Thanh không muốn quá thất thố, chỉ có thể cố nuốt miếng thịt xuống bụng.
Đồng thời trong lòng khó xử, bữa cơm này nên làm sao đây.
Vì thấy nàng đói bụng mà Bạch Kính Huyền đặc biệt phân phó người chuẩn bị đồ ăn, bây giờ một miếng cũng không nuốt nổi, Hạ Thanh cưỡi hổ khó xuống.
Bạch Kính Huyền thấy Hạ Thanh chỉ ăn một miếng rồi không động đậy nữa, như đang suy nghĩ gì: "Nàng không thích ăn thịt?"
"..." Hạ Thanh thầm nghĩ: Đây đâu phải vấn đề thích hay không thích ăn thịt.
Nàng khẽ hắng giọng, theo lời Bạch Kính Huyền hỏi ngược lại: "Có đồ chay không?"
Bạch Kính Huyền trầm ngâm nói: "Trong thú nhân tộc, những người có địa vị tương đối cao phần lớn là các chủng tộc ăn thịt, các bộ tộc ăn chay sống rải rác bên ngoài Thánh Thành, trong yến tiệc ở Thánh Cung không thấy đồ chay, dù có cũng chỉ cung cấp cho hạ nhân trong cung."
Hạ Thanh: "..."
Đây vẫn là Thánh Thành phồn hoa nhất của tộc thú nhân, đồ ăn đã khó ăn như vậy, những nơi khác quả thực không dám tưởng tượng.
Vùng đất man hoang vì đất đai cằn cỗi, tài nguyên hạn chế, nên chiến loạn thường xuyên, văn hóa ẩm thực vì vậy cũng tương đối lạc hậu, có cái ăn không đói bụng đã là tạ trời đất.
Hạ Thanh cân nhắc: "Vậy... nguyên liệu luôn có chứ?"
Bạch Kính Huyền gật đầu: "Có."
Vậy thì dễ rồi.
Hạ Thanh buông dao ăn, búng tay một cái: "Nàng dẫn ta đến phòng bếp."
Bạch Kính Huyền tuy không rõ nguyên do, nhưng Hạ Thanh đưa ra yêu cầu gì nàng đều nguyện ý đáp ứng.
Vì thế, Bạch Kính Huyền phất nhẹ tay áo, trong nháy mắt, hai người Hạ Thanh đã đến phòng bếp của điện tư tế.
"Ở man hoang còn có thể tùy tiện dùng pháp thuật, thật là xa xỉ! Không hổ là nàng!" Hạ Thanh giơ ngón tay cái lên với Bạch Kính Huyền.
Bạch Kính Huyền bị Hạ Thanh khen thẳng thừng đến buồn cười, khóe môi hơi cong lên hếch cằm với Hạ Thanh: "Xem xem nàng muốn gì?"
Hạ Thanh liền mạnh dạn lục tung tìm nguyên liệu nấu ăn.
Kỹ thuật bảo quản thời cổ đại không phát triển, gà vịt đều nuôi trong chuồng, giết mổ rồi ăn ngay, trong bếp ngược lại phần lớn là rau củ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!