Hạ Thanh đau đầu.
Nếu những thư từ này rơi vào tay ma tộc nằm vùng...
Vẻ mặt Bạch Kính Huyền đầu tiên là ngượng ngùng, sau đó tựa hồ ý thức được điều gì, giữa đôi mày thanh lãnh hiện ra một tia ảo não.
Sắc mặt nàng thay đổi mấy lần, nhưng trước sau không mở miệng trả lời Hạ Thanh.
"Khụ." Hạ Thanh khẽ hắng giọng, nhỏ nhẹ thăm dò: "Vậy người... có muốn về trước xử lý chuyện này không?"
Bạch Kính Huyền nghe vậy, vẻ mặt dần khôi phục bình thường, xua tay nói: "Không cần."
Hạ Thanh: "?"
"Thư mất thì thôi, lại viết sau." Bạch Kính Huyền nhìn Hạ Thanh, đáy mắt như có ánh nước long lanh, "Nàng cố ý đến man hoang tìm ta, ta không muốn lại vì chuyện khác mà xa cách nàng."
Hạ Thanh: "."
Kỳ thật ta không phải riêng đến tìm người.
Mọi chuyện đều là ngoài ý muốn.
"Ân..." Hạ Thanh có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt Bạch Kính Huyền, "Ta nghe Tương châu chủ nói người ở man hoang."
Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên một trận hương tử đằng thoảng qua, ngay sau đó Hạ Thanh rơi vào một vòng ôm nhợt nhạt.
Bạch Kính Huyền ôm lấy nàng.
Trong thoáng chốc, cả người Hạ Thanh căng thẳng, ngừng thở.
Bạch Kính Huyền ôm chặt Hạ Thanh, hơi cúi người, trán nàng chạm vào trán Hạ Thanh.
Đôi mắt tĩnh lặng như hồ sâu chứa đựng tình ý sâu đậm, tựa muốn nhìn thấu đáy lòng Hạ Thanh: "Thanh Nhi, ta không cố ý không từ mà biệt, nàng tha thứ cho ta được không?"
Giọng nói mềm mại từ miệng mỹ nhân thanh lãnh này thốt ra, đủ để mê hoặc lòng người.
Hạ Thanh không thể trả lời.
Tiếng tim đập thình thịch từng hồi.
Không chỉ Hạ Thanh tự nghe thấy, Bạch Kính Huyền, chắc chắn cũng nghe thấy.
Thật không ổn.
Hạ Thanh cảm thấy tình thế lặng lẽ mất kiểm soát.
Nàng khổ tu hai tháng, kết quả một chút tác dụng cũng không có.
Tựa hồ từ tiếng tim đập của Hạ Thanh nghe ra điều gì, vẻ mặt Bạch Kính Huyền càng thêm dịu dàng, lại được một tấc lại muốn tiến một thước, chóp mũi chạm chóp mũi Hạ Thanh, giọng điệu không kiềm chế được mà hơi cao lên: "Thanh Nhi, nàng không nói gì, có phải đã không còn giận ta nữa không?"
Hạ Thanh: "..."
Nàng ngượng ngùng quay mặt đi, ý đồ chuyển chủ đề: "Chuyện bên Tiên giới, * thật sự không sao chứ?"
Bạch Kính Huyền bất mãn Hạ Thanh cố ý nói sang chuyện khác, nâng một tay nâng cằm Hạ Thanh, khẽ xoay đầu nàng lại: "Ta và Thanh Nhi lâu ngày gặp lại, khó được ở bên nhau một lát, Thanh Nhi không quan tâm ta, sao cứ nhớ chuyện người khác?"
Hạ Thanh: "."
Chuyện Tử Tiêu Phong khi nào biến thành chuyện người khác?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!