Chương 14: Có người cố ý phá hoại đại điển

"Hợp tác vui vẻ!"

Hạ Thanh dứt khoát đáp ứng.

Liễu Hạm Vân rất kinh ngạc, quay đầu nhìn lại, liền thấy Hạ Thanh nháy mắt ra hiệu với mình.

Xem ra Hạ Thanh đã có tính toán trước, Liễu Hạm Vân thoáng cân nhắc, không phản đối.

Với tính cách của Hạ Thanh, sẽ không bắn tên không đích.

Đuôi mèo sau lưng cô bé Miêu tộc nhanh chóng vẫy hai cái, đáy mắt lộ vẻ vui mừng: "Vậy chúng ta bây giờ liền xuất phát đi!"

Hạ Thanh và hai người cũng không có gì cần chuẩn bị, lập tức cùng cô bé Miêu tộc này lên đường.

Trên đường, cô bé tự giới thiệu với các nàng.

Nàng là thú nhân tộc Linh Miêu, tên là Nhã Mai, đến Thánh Thành là để tham gia đại điển thú nhân.

"Đại điển thú nhân?" Liễu Hạm Vân tò mò.

Đồng tử màu xanh nhạt của Nhã Mai sáng lấp lánh, giọng điệu rất tự hào: "Đây là lễ hội đặc biệt của thú nhân tộc chúng ta, mười năm mới có một lần, vô cùng náo nhiệt! Tham gia đại điển còn có cơ hội nhìn thấy Thánh Nữ!"

Lại một lần nữa nghe thấy hai chữ Thánh Nữ này, Hạ Thanh liếc mắt: "Thánh Nữ của các ngươi trên thông thiên văn dưới tường địa lý, thông kim bác cổ?"

Nhã Mai không cần nghĩ ngợi: "Đương nhiên!"

Hạ Thanh trầm ngâm, thú nhân tộc cũng có minh tinh lớn của riêng họ.

Nhã Mai tính cách hoạt bát, không kém gì Liễu Hạm Vân, ba người cùng nhau đi đường, dường như chuyện không thể nói hết, bất tri bất giác trời đã tối.

"Chúng ta tìm chỗ tránh gió qua đêm thôi." Nhã Mai nhìn sắc trời, "Mây đen che mất ánh trăng, buổi tối có lẽ sẽ mưa, rất lạnh."

Liễu Hạm Vân thần thức tản ra tìm kiếm một vòng, rất nhanh trong hoang sơn dã lĩnh tìm thấy một túp lều bỏ hoang.

Tìm đến túp lều, Liễu Hạm Vân phất tay áo quét qua, đồ vật hư hỏng và mạng nhện dày đặc trong phòng liền bị dọn dẹp sạch sẽ, để lại một khoảng đất trống cho các nàng đốt lửa nghỉ tạm.

Nhã Mai thấy vậy mắt chớp chớp: "Ngươi thật lợi hại! Ngươi là tu sĩ Nhân tộc?"

Liễu Hạm Vân được khen đến ngượng ngùng, gãi gãi ót: "Ha ha... Coi như vậy đi."

Hạ Thanh thầm lè lưỡi, quả nhiên không ai thoát khỏi móng vuốt mèo con.

Nhã Mai thở nhẹ một hơi, lẩm bẩm: "... Thật tốt quá."

Liễu Hạm Vân: "Cái gì?"

"Ha ha ha ha không có gì." Nhã Mai tươi cười rạng rỡ, sảng khoái bật cười, "Ta nói, ngươi lợi hại như vậy, chúng ta chắc chắn có thể an toàn đến Thánh Thành!"

Hạ Thanh đứng bên cạnh im lặng liếc nàng một cái, không lộ vẻ gì.

Đêm đó ngoài phòng quả nhiên mưa to, gió lạnh gào thét, hạt mưa lớn rơi trên mái lều tí tách.

Mái lều tranh dột nát, có nước mưa thấm vào, trên mặt đất ướt nhẹp.

Nhã Mai ôm hai chân ngồi xổm bên đống lửa, thỉnh thoảng liếc nhìn cánh cửa gỗ mục nát lọt gió, đôi tai nhọn dựng thẳng lên, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân thay phiên nhau canh đêm, đến nửa đêm canh ba, Liễu Hạm Vân từ tiếng mưa rơi tí tách bắt được một tiếng động lạ không bình thường.

Chỉ chốc lát sau, Hạ Thanh cũng nghe thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!