Chương 13: Bởi vì không đủ lông xù mà bị vây xem

Bạch Kính Huyền ở man hoang?

Vậy chẳng phải là nàng trốn chạy một cách vô ích sao.

Nhưng Bạch Kính Huyền sao lại ở man hoang được?

Vấn đề này chưa kịp suy nghĩ kỹ, Liễu Hạm Vân đã kéo Hạ Thanh bước vào xoáy nước.

Trong thoáng chốc trọng lực biến mất, thân thể nhẹ bẫng, cảm giác choáng váng cả về thể chất lẫn tinh thần đồng thời bao trùm Hạ Thanh.

Cơn choáng váng dữ dội khiến nàng không mở mắt ra được, trời đất quay cuồng như muốn ngã xuống.

Cũng may quá trình này không kéo dài lâu, đại khái vài giây sau, bên tai vang lên giọng Liễu Hạm Vân: "Hạ sư muội, muội mau xem, chúng ta đến rồi!"

Hạ Thanh một tay đỡ đầu, nghe tiếng thử mở mắt.

Đập vào mắt là một vùng đá trơ trụi, giữa khe đá mọc lưa thưa vài loại cây cỏ dại, so với cảnh tượng linh hoa dị thảo khắp nơi sum suê ở Tử Tiêu Phong, nơi đây quả thực hoang vu cằn cỗi.

Linh khí giữa trời đất vô cùng loãng, gần như khó có thể điều động để sử dụng.

"Không biết đây là bộ châu nào của Thần Xuyên." Liễu Hạm Vân lẩm bẩm, rồi nhảy lên một tảng đá cao khoảng ba mét, nhìn xa xăm, "Phía trước có khói bếp! Có lẽ là một thôn trang!"

Hạ Thanh vẫn còn chìm trong sự kinh ngạc mà câu nói cuối cùng của Tương Ức Nhan mang lại, một hồi lâu mới hoàn hồn.

Nghe vậy, nàng phụ họa: "Có thể đi xem thử, thuận tiện hỏi đường."

Cũng chưa chắc đã gặp được đâu?

Nghĩ như vậy, lòng Hạ Thanh vừa mừng vừa lo, cảm xúc phức tạp.

Không rõ vì sao vui, lại vì sao tiếc nuối.

Liễu Hạm Vân đã nhảy xuống tảng đá: "Ta cũng nghĩ vậy, chuyện này không nên chậm trễ, tranh thủ trời còn sớm, chúng ta xuất phát thôi!"

Lực chú ý của Hạ Thanh trở lại Liễu Hạm Vân: "Tỷ trông không giống người bị thương chút nào."

Liễu Hạm Vân nghe vậy nhếch miệng cười: "Thể chất ta khá đặc biệt, vết thương lành nhanh."

Nói xong, nàng vén ống tay áo lên một đoạn, cho Hạ Thanh xem.

Vết trầy da nhỏ trên cánh tay nàng đã biến mất hơn phân nửa, những vết thương sâu hơn còn lại cũng đã đóng vảy, bắt đầu bong ra.

Hạ Thanh thầm kinh ngạc, trách không được Liễu Hạm Vân nói vết thương của nàng ba ngày là có thể khỏi.

Đây có lẽ cũng là sức mạnh của một loại huyết mạch đặc biệt nào đó.

Người tu hành Tiên giới hoặc là từ hạ giới phi thăng lên, hoặc là những đại năng đoạn tuyệt với tiền kiếp, hoặc là hậu duệ Thần tộc sinh trưởng ở địa phương này, ít nhiều đều có một vài "buff" huyết mạch đặc biệt trên người, những dị thể vô dụng như nguyên thân của Hạ Thanh vẫn là tương đối hiếm thấy.

Cũng may Hạ Thanh kiếp trước chỉ là một người bình thường, kiếp này dù dấn thân vào Tiên giới, cũng rất dễ dàng thích ứng với thân phận "phế vật" hiện tại.

Các nàng men theo đường núi nhanh chóng đi tới, quen với địa thế hiểm trở khó lường của Tử Tiêu Phong, giờ phút này ngay cả Hạ Thanh cũng như giẫm trên đất bằng, chỉ hơn nửa canh giờ, thôn trang nhỏ mà vừa nãy nhìn thấy từ xa đã xuất hiện trong tầm mắt hai người.

Bên ngoài thôn trang có những cánh đồng rộng lớn, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân đi qua đây, thấy giữa đồng có một cô bé đang làm việc.

"Tiểu cô nương, làm phiền một chút!" Hạ Thanh đứng ở bờ ruộng vẫy tay với cô bé.

Cô bé đang nhổ một củ cải từ dưới đất lên, nghe vậy quay đầu lại, phủi phủi đất trên rễ củ cải, ném vào giỏ, lúc này mới đi đến trước mặt hai người Hạ Thanh.

Hạ Thanh liếc mắt chú ý đến đôi mắt đối phương, con ngươi cô bé màu đỏ, màu mắt rất nhạt, trông giống như đeo kính áp tròng màu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!