Chương 11: Hôm nay, đều nhờ có Hạ Thanh

Hạ Thanh điên cuồng chạy về phía vách núi, vươn tay nắm lấy lưng ghế xe lăn, dùng sức kéo ngược lại.

Nhưng xe lăn không chỉ nặng, mà lực lao xuống quá mạnh, trong lúc kéo, suýt nữa làm trật khớp cả hai cánh tay nàng.

Giang Tử Thu đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận cái chết, không ngờ sẽ có người đột nhiên xuất hiện, kinh ngạc vô cùng, thủ quyết buông lỏng, pháp thuật điều khiển xe lăn bị bỏ dở.

Dù vậy, xe lăn vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Một lực lớn kéo Hạ Thanh về phía trước, hai chân nàng cào trên mặt đất thành hai vệt trắng dài, đế giày gần như xẹt ra tia lửa.

Vách đá đen ngòm nhanh chóng tới gần, Hạ Thanh hoảng sợ hét lớn: "Cứu mạng!!!"

Mắt thấy cả người lẫn xe lăn sắp lộn nhào xuống vực, bỗng nhiên một trận gió mạnh thổi tới, quật mạnh vào mặt Hạ Thanh.

Cùng lúc đó, ngọc phiến của Liễu Hạm Vân xoay tròn bay tới, tia chớp nghiêng nghiêng đâm vào giữa hai bánh xe gỗ, phanh gấp chiếc xe lăn lại.

Xe lăn đột ngột dừng lại, Giang Tử Thu không kịp phòng bị, thân thể chịu lực quán tính nhấc bổng lên trong giây lát, rời khỏi xe lăn lao về phía trước.

Trước mặt nửa bước là vực sâu, cảm giác rơi xuống như Tử Thần vẫy gọi, siết chặt lấy nàng.

Tuy rằng có chút ngoài ý muốn, nhưng chung quy kết cục không thay đổi.

Giang Tử Thu tuyệt vọng nhắm mắt.

"Giang sư muội!"

Trên đường rơi xuống, một tiếng kinh hô đuổi theo nàng.

Giống như tiếng vọng từ sâu thẳm linh hồn truyền đến, đinh tai nhức óc.

Giang Tử Thu: "!"

Nàng đột nhiên mở mắt, liền thấy bóng người quen thuộc từ trên vách núi nhảy xuống, theo gió đuổi theo nàng.

"Liễu sư tỷ?!"

Giang Tử Thu kinh hãi tột độ.

Một mình chịu chết chưa từng khiến nàng sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Liễu Hạm Vân nhảy xuống vách núi trong khoảnh khắc ấy, nàng gần như sợ đến hồn phi phách tán.

Trái ngược với sự hoảng sợ của Giang Tử Thu, ánh mắt Liễu Hạm Vân bình tĩnh mà kiên quyết, tầm mắt khóa chặt Giang Tử Thu.

Giang Tử Thu kinh hoàng thất thố: "Tỷ vì sao..."

Lời còn chưa dứt, Liễu Hạm Vân đã đuổi đến trước mặt, không nói lời nào nắm lấy tay nàng.

Các nàng cùng nhau rơi xuống theo sườn núi.

Trên vách núi, Hạ Thanh một mình nắm lấy chiếc xe lăn trống không, đứng rối bời trong gió.

A a a a a, sao lại thế này!

Kinh hãi tột độ, hai chân Hạ Thanh mềm nhũn, cùng với một trận choáng váng đầu, "bùm" một tiếng ngã ngồi xuống đất.

Trong cơn hoảng loạn, trong đầu nàng lại hiện ra một vài hình ảnh.

Giang Tử Thu rơi xuống vực chết, tin tức truyền đến tai Liễu Hạm Vân khi trời đã nhá nhem tối ngày hôm sau. Liễu Hạm Vân vì chuyện này mà chịu đả kích lớn, mối hận sau này nhiều năm cũng không thể nguôi ngoai.

Cơn choáng váng đầu từ từ rút đi, ý thức Hạ Thanh dần dần tỉnh táo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!