Chương 10: Ta... không buông được, cũng không chờ được

Giọng nói vang lên một hồi, người đối diện nửa điểm động tĩnh cũng không có.

Hạ Thanh hồ nghi.

Nhìn kỹ, Bạch Kính Huyền phủng thư xuất thần, ánh mắt tan rã, vành tai trắng nõn phủ một tầng hồng nhạt.

Hạ Thanh thử thăm dò lại gọi một tiếng: "Khanh Khanh?"

Đôi tai phấn hồng kia càng thêm đỏ ửng.

Đỏ ửng không ngừng ở hai vành tai, còn có xu hướng nhanh chóng lan ra khắp gương mặt.

Hạ Thanh pha giác hiếm lạ, được một tấc lại muốn tiến một thước: "Khanh Khanh, Khanh Khanh?"

Bạch Kính Huyền xấu hổ đến cực điểm, thẹn quá hóa giận.

Nàng buông quyển sách trong tay xuống bàn: "Không được gọi nữa."

"Vì sao?" Hạ Thanh làm bộ không hiểu, chân thành hỏi, "Biệt danh dễ nghe như vậy sư tôn cũng không thích sao?"

Bạch Kính Huyền: "......"

Hạ Thanh hiểu rõ, nhếch miệng cười: "Khanh Khanh không phải không thích, là thẹn thùng đúng không?"

Mặt Bạch Kính Huyền ửng hồng nhạt, không thể nhịn được nữa.

Thế là, nàng "vèo" một tiếng biến mất khỏi trước mắt Hạ Thanh.

"Ha ha ha ha!!"

Hạ Thanh im lặng hai giây rồi hoàn toàn không giả vờ nữa, cười đến không ngừng được, không ngờ Bạch Kính Huyền lại dễ bị trêu chọc như vậy.

Nàng nhặt quyển sách nhỏ Bạch Kính Huyền đánh rơi, mở trang sách ra, nhìn xem Bạch Kính Huyền đang đọc sách gì.

《Giải đáp một trăm hỏi nghi nan khi tiên lữ ở chung》

Hạ Thanh: "???"

Trong một thời gian rất dài sau đó, Hạ Thanh đều không nhìn thấy Bạch Kính Huyền.

Ban đầu nàng còn có chút lo lắng có phải mình đã đùa quá trớn, gây ra phản tác dụng, khiến Bạch Kính Huyền tâm thái đại băng, không bao giờ để ý đến nàng nữa.

Là Tần trưởng lão tìm đến, nói với nàng rằng Bạch Kính Huyền đột nhiên có việc cần rời khỏi Tử Tiêu Phong một thời gian, bảo nàng mấy ngày nay tự sắp xếp việc tu hành.

A, hóa ra là đi công tác.

Bạch Kính Huyền thân là chủ nhân Tử Tiêu Phong, dưới trướng có bao nhiêu là trưởng lão chấp sự và đệ tử, đâu có thể nào thật sự nhàn rỗi như vậy, có thể mỗi ngày vây quanh nàng xoay chuyển? Hạ Thanh tỏ vẻ lý giải.

Ma nhân ở Thiên Lương Châu đã chết, nguy cơ tạm thời giải trừ, Bạch Kính Huyền lại không ở trên phong, "thanh gươm Damocles" treo trên đầu Hạ Thanh trong khoảng thời gian ngắn sẽ không rơi xuống.

Lời editor: "Thanh gươm Damocles" (Sword of Damocles) xuất phát từ ngụ ngôn Hy Lạp cổ đại thường được dùng để chỉ một mối nguy hiểm tiềm ẩn, luôn rình rập và có thể ập đến bất cứ lúc nào. Mọi người có thể Google để tìm hiểu thêm về câu chuyện của nó nếu muốn.

Hạ Thanh mừng rỡ nhẹ nhõm, đại kế trốn chạy của nàng cũng nên đưa vào lịch trình.

Kết quả tỷ thí của năm châu trước đó, danh sách đệ tử Tử Tiêu Phong báo lên Cửu Dao Xuyên tham gia thí luyện cũng tạm ổn, chẳng qua có thêm một người là Hạ Thanh.

Đệ tử thông qua thí luyện có cơ hội tiến vào tiên cung tu hành, Hạ Thanh gõ gõ bảng đen, đánh dấu trọng điểm.

Đây là cơ hội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!