Chương 48: Anh Là Ai, Chú Tôi Đâu

- Con đang đứng ở đâu thế.

- Dạ bên trong khu chờ số 3 ạ.

- Ừ, con cứ đứng yên ở đó chú chạy đến ngay.

Nói rồi Vũ Hạo khởi động xe chạy đến khu chờ số 3, đến nơi hắn thấy được một cô bé cao tầm 1m65 đang xách một cái balo to đứng tại trước cửa khu chờ, cô bé mặc đồ khá chính thức với quần tây xanh và áo sơ mi trắng trông có vẻ khá thanh thuần.

Vũ Hạo đá chóng xe xuống rồi bước tới trước mặt cô bé chào hỏi:

- Úi chà, bé My lớn nhanh quá chú nhận không ra luôn.

Lúc này vẻ mặt của My trông cũng giống vẻ mặt của Thúy Vy lúc mới gặp mặt Vũ Hạo lúc trước, trông hết sức đáng yêu, nàng nói ra một câu khiến cho Vũ Hạo bật cười:

- Anh là ai, chú Hạo của tôi đâu.

- Trời ạ con bé này, mới không gặp chú có một năm thôi ma không nhận ra chú luôn à.

Nói rồi Vũ Hạo nhìn vào cái balo to đùng mà My vất vả lắm mới ôm được rồi hỏi:

- Trời ạ, con phải vác cái của nợ này từ dưới quê lên đến tận đây à, rốt cuộc bố con đã nhồi bao nhiêu thứ vào bên trong đó thế.

- Dạ không gì nhiều đâu ạ, chỉ có quần áo với một vài thứ linh tinh.

- Thế có thứ gì rất quan trọng với con trong đó không.

- Không ạ.

Nghe thế thì Vũ Hạo hất cầm về phía thùng rác rồi nói:

- Thế thì vứt hết vào trong đó đi, tý nữa chú chở con đi mua quần áo với cả dụng cụ học tập mới.

- Dạ không cần đâu ạ, đây toàn là quần áo mới mà bố mẹ con mua thôi ạ.

- Thế nên chú mới bảo con vứt hết, khiếu thẩm mỹ của hai đứa nó nát bỏ sừ ra, mà từ đâu về nhà còn khá là xa, con mà vác cái của nợ này về nhà cũng hơi bị cực đấy, đừng tự hành hạ mình thế, chừa sức mà ôn thi đi.

My không dám cãi lời Vũ Hạo nên đành làm theo hắn, bước đến thùng rác gần đó rồi ném cả cái balo vào, sau đó quay trở lại thì Vũ Hạo liền hỏi nàng:

- Con có đói bụng không, muốn ăn gì để chú chở con đi ăn.

- Con muốn ăn gì cũng được ạ. Hai mắt của My liền sáng rực lên.

- Đúng, muốn ăn gì cũng được, Sushi của Nhật, hay món Hàn, Trung, Tây, gần đây đều có hết. Vũ Hạo gợi ý

- Con muốn ăn Pizza ạ, ở dưới quê bố mẹ nói thứ này không tốt nên không bao giờ cho con ăn ạ. My tựa như một chú mèo con tham ăn nói.

Vũ Hạo *haha* cười rồi gật đầu đồng ý, đội mũ bảo hiểm lên cho My, Vũ Hạo liền bắt đầu chở cô bé đi ăn, không giống như khi chở Thúy Vy, lúc này Vũ Hạo liền chạy rất chặm rãi và từ tốn.

Đến một cửa hiệu Pizza, Vũ Hạo liền gọi một cái hải sản và một cái thịt xong khói cỡ lớn ra và thế là hai người bắt đầu ăn.

- Tương lai con muốn làm gì. Đang ăn thì Vũ Hạo bất chợt hỏi.

- Dạ làm biên kịch ạ.

- Tốt lắm. Vũ Hạo *haha* cười.

- Chú Hạo trông khác quá, con không nhận ra luôn. My bất chợt nói.

- À thì ai cũng phải thay đổi mà. Vũ Họa qua loa đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!