Chương 46: Mày Làm Bố Kiểu Gì Thế?

Trở về phòng, nhìn vào cái phòng bé như cái lỗ mũi của mình Vũ Hạo liền thấy rầu, ngày mai con của Túc lên thì phải ở chổ nào đây, dù hắn xem cô bé như con mình nhưng dù sao thì cô con gái của mình cũng cần phải có không gian riêng tư mà đúng không.

Thế là Vũ Hạo không vội đi tắm mà liên lạc với Never More.

- Có chuyện gì thế. Never More rất nhanh thì bắt máy.

- Lịch của ngày mai tạm dời lại nhé, tôi có việc khác phải làm rồi.

- Có việc gì thế, tôi có thế giúp gì được không.

- À, ngày mai cháu gái tôi chuyển lên đây ôn thi, có khi tôi sẽ chăm sóc con bé đến khi nó hết đại học luôn, vậy nên tôi cần một căn nhà mới, cậu biết đây, cô bé cần một không gian riêng tư mà nhà tôi thì quá nhỏ, vậy nên…

- Tưởng chuyện gì chứ, anh có biết em nó định thi vào trường nào hay không, tôi sẽ nhờ những thành viên của Yellow Radio ở thành phố Hồ CHí Minh đi tìm nhà cho, anh cứ việc yên tâm đi.

Vũ Hạo suy nghĩ một chút rồi đồng ý luôn sau đó thì bảo hắn đợi một lúc để gọi về hỏi Túc.

- Alo Linh Túc, dạo này sao rồi mày.

- Em khỏe anh ơi.

- Thế thì tốt, mà My nó định thi vào trường nào thế mày, để tao còn biết đường đi tìm nhà.

- Thôi không cần thế đâu anh, như vậy thì phiền lắm, căn nhà của anh là được rồi.

- Mày xàm cái gì thế, bé My nó còn cần không gian riêng tư mà mày, sau này con bé vào đại học nếu ở chung nhà với tao thì mày cũng yên tâm hơn mà đúng không, có tao chăm sóc con bé thì tốt hơn là mày để nó một mình đúng không, mày không biết được mấy cái góc tối của thành phố này nó khủng khiếp đến độ nào đâu, cơ mà tao cũng đang muốn chuyển nhà, chổ này hãm quá, công việc tao hơi bận nên không có nhiều thời gian để cho mày khách sáo đâu, vậy nên cứ quyết định như vậy đi.

Sau đó thì tiếng của Linh Túc vọng vào bên trong điện thoại:

- My ơi con định thi vào trường nào thế, để chú Hạo còn đi tìm nhà.

- Dạ Đại Học Sân Khấu Điện Ảnh ạ.

Sau đó Linh Túc lúc này mới nói với Vũ Hạo:

- Đại Học Sân Khấu Điện Ảnh anh ơi.

Sau đó thì cả Linh Túc Lẫn Never More đều nghe thế tiếng rít chói tai của Vũ Hạo:

- Trời ạ tao lạy mày Túc ơi, mày làm bố kiểu L** gì mà đến con mình thi vào trường nào cũng không biết, cho tao hỏi mày có biết làm bố là gì không thế thằng đần.

- Anh bĩnh tĩnh đã nào, có người nói với em là nên để cho con mình tự do, để nó có không gian phát triển và tự lập.

Vũ Hạo nghe thế lại là điên tiếc dữ dội hơn:

- Thằng thiểu năng nào bảo mày thế, cho con mày tự lập không có nghĩa là mày không quan tâm nó luôn, đến cả chuyện học hành mà mày còn không nắm được thì tự lập con cặ* gì hả Túc, mày có bị đần hay không, ai nói gì mày cũng tin như đúng rồi thế Túc, người ta bảo con mày học vậy là được rồi không nên học nhiều và con gái thì chỉ nên ở nhà chăm lo cho gia đình thôi không nên lú mặt ra đường thì chắc mày cũng tin sái cổ rồi bắt con bé nghỉ học luôn hả, mày bị làm sao vậy hả hả, tao hỏi mày bị làm sao vậy, có thằng bố nào như mày hay không.

- Em biết rồi ạ.

- Tao chửi thế đã đủ chưa.

- *haha* đủ rồi anh ơi, đủ rồi.

Nghe Vũ Hạo chửi té tác như thế Linh Túc thậm chí không thấy giận mà còn vui vì hắn biết Vũ Hạo nói thế chỉ đơn thuần là quan tâm đến bọn hắn mà thôi.

Never More bên kia nghe xong cũng ha hả cười, không ngờ cái tên lúc nào cũng như người hết hơi chả quan tâm gì ngoài lợi ích này cũng có ngày nói ra được những điều này, đúng là không nên đánh giá một người qua vẻ bề ngoài của họ.

- Được rồi, để tao đi tìm nhà đã, ngày mai mấy giờ con bé lên để tao ra bến xe đón nó.

- Tầm 5 giờ chiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!