Edit: Michellevn
Cơm chiều là dượng phụ trách, những người còn lại thì ở bên ngoài nói chuyện. Hơn nửa tháng này cũng khiến bà cụ lo lắng hết sức, hỏi hết chuyện Trần Hỷ và Hoa ca, lại hỏi cuộc sống trong trại tạm giam.
Chu Lăng ngồi đầu bên kia, không quầy rầy họ, tự mình lật xem tạp chí nhà cửa, chat chít qua lại với Đinh Y Y. Cũng không biết hai người đang tám chuyện gì, chốc chốc lại cười, chốc chốc lại bĩu môi, Hướng Nghị nhìn thấy ngứa ngáy, nhưng ngăn cách xa thế kia cũng không sờ tới được.
Bà cụ mà dong dài lên cũng khiến người ta khó mà chống đỡ, mãi cho đến khi đồ ăn lên bàn, bà mới xem như dừng câu chuyện lại.
Cơm nước xong cũng không dây dưa, giục anh nhanh đi tắm nước ấm rồi nghỉ ngơi cho khỏe.
Chu Lăng đau răng, ăn không bao nhiêu, đã về phòng trước. Hướng Nghị đi vào đúng lúc cô đang vui vẻ với điện thoại di động, đi tơi rút lấy di động, nhìn nhìn.
trên màn hình là nửa thân trên của một người đàn ông cơ bắp cường tráng.
Hướng Nghị nhấc mí mắt.
" Đinh Y Y gửi cho em mà." Chu Lăng lập tức giơ tay đầu hàng, vô cùng biết điều," cô ấy bao kẻ cơ bắp ở quán ăn đêm, không liên quan đến em."
Hướng Nghị không hé răng, tiện tay ném sang bên, ngồi xuống, đè cô xuống giường, vùi mặt vào trong cổ cô, hít sâu một hơi
" Nhớ anh không ?"
Sao mà không nhớ được chứ, ngày qua ngày đều ngủ không được. Gần đây cô thường hay đói và thức dậy lúc nửa đêm, mở mắt ra vĩnh viễn đều là bóng tối trống rỗng, thèm ăn chút gì đó, mà bên cạnh lại chẳng có người. Mỗi lúc như vậy liền cảm thấy mình vô cùng đáng thương.
Phụ nữ mang thai thật dễ dàng đa sầu đa cảm.
"Nhớ chết được." Chu Lăng vòng tay quanh cổ anh.
Trước kia cảm thấy cặp đôi yêu nhau mà nói chuyện yêu đương sến súa là không thể hiểu nổi, thế nhưng nói yêu đương, không phải chính là sến súa sao.
Thích mèo nhỏ cún nhỏ đều không nhịn được muốn sờ sờ hôn hôn, thích một người, dĩ nhiên cũng là dính lấy nhau.
Tiểu biệt thắng tân hôn.
Vậy thì tiểu biệt của kỳ tân hôn này sơ sơ có thể nhân đôi lên rồi.
Cứ ôm như vậy đã rất dễ chịu rồi, cơ thể và nội tâm đều vô cùng yên ổn. Loại cảm giác giống như bến đỗ an toàn này, chỉ có người đàn ông này mới có thể cho cô.
-
--- Nếu như tay anh không bắt đầu sờ mó loạn xị ngậu, Chu Lăng có lẽ có thể tiến hành thêm được năm phút đồng hồ tự vấn lương tâm.
thật ra, Hướng Nghị vốn không có tâm tư không đứng đắn, chỉ nghĩ là ôm một chút rồi đi tắm.
Nhưng, anh đã đánh giá thấp sự đam mê và nỗi nhớ thương của mình về cơ thể này.
Đó là mùi hương phụ nữ quen thuộc thấm sâu vào xương tủy, chỉ cần vừa ngửi một cái, thì dù chuyện lớn thế nào cũng muốn ném ra sau đầu, còn đâu tâm trạng mà tắm với chả rửa.
anh thầm nghĩ thôi thì gặm mấy cái cho đỡ cơn ghiền.
Chu Lăng nhanh chóng bị lột trống trơn, được ve vuốt phát ra tiếng rên rỉ, lấy chân khẽ đá anh :" Tắm trước đã, chó bẩn!"
" Cùng tắm nhé?" Hướng Nghị vùi mặt trước bộ ngực mềm mại của cô, không nỡ rời đi.
"Bà nội và cô vẫn còn ở ngoài đó...."
Loại chuyện tắm uyên ương này, bị người lớn bắt gặp, bao giờ cũng có chút xấu hổ.
Hướng Nghị gặm đủ mới nhả ra, nhanh chóng kéo chăn qua đắp cho cô, sợ cô bị lạnh, càng sợ chính mình nhìn nhiều sẽ lại chìm đắm vào hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!