Edit: Michellevn
Tối mờ đến độ như không nhìn rõ người trong xe, Chu Lăng vòng tay ra sau lưng cố gắng mấy lần, không làm được, thế là tức giận đẩy vai Hướng Nghị một cái," Kéo trả lại cho em!"
Dây khóa váy sau lưng của cô đã bị thằng cha không dằn nổi này kéo mở ra rồi, ỷ có áo khoác che chắn muốn làm gì thì làm.
đã được hưởng thụ phúc lợi đương nhiên phải phụ trách khắc phục hậu quả, lúc này tâm tình Hướng Nghị thực không tệ, nghe vậy rất thuận theo mà lấy tay luồn vào sau lưng cô, lần mò kéo dây khóa lên, không nhân cơ hội chấm mút thêm nữa.
anh kéo xong rút tay lại, chỉ vào mình, quần áo bên trong gần như đã hở ra hết, " Tới phiên em."
Chu Lăng cúi đầu liền thấy anh áo quần tán loạn, nhất thời lại bắt đầu một trận vui vẻ. Hướng Nghị cũng cười, may mắn là đã dừng xe, trường hợp nếu không dừng thì một khi xảy ra là không thể ngăn lại. Chu Lăng từng nút từng nút cài lại cho anh xong, lúc này mới từ trên đùi anh xuống.
So với cảnh náo nhiệt khác thường ở nhà Đinh Y Y, nhà mình lại hết sức yên tĩnh, mọi khi Chu Lăng chắc chắn sẽ chê quá quạnh quẽ, hôm nay ngược lại hài lòng vô cùng. Xuống xe, một tay xách làn váy, một tay kéo Hướng Nghị vào cửa.
"Sao em gấp vậy chứ?" Hướng Nghị còn đang ở phía sau cười cô.
Chu Lăng quay đầu lườm anh một cái, tầm mắt cố ý chăm chú nhìn về thân dưới của anh vừa nãy còn phản ứng kịch liệt, cũng không biết ai kia gấp hơn.
" Thế nào mà trở về sớm vậy, ăn cơm gì chưa?" Dì Thu vẫn chưa đi nghỉ, trông thấy Chu Lăng kéo mộtngười đàn ông xa lạ, ngẩn người ra.
Chu Lăng khoát khoát tay:" Dì đi tắm rửa nghỉ ngơi đi, không cần để ý cháu."
Dứt lời thì kéo Hướng Nghị lên lầu.
" cô chủ!" Dì Thu ngược lại có phần sốt ruột mà gọi cô lại," Thời tiên sinh.........."
Lời nhắc mới nói ra được nửa, hai người Chu Lăng và Hướng Nghị đã đứng ở chỗ rẽ cầu thang.
trên mấy bậc thang phía trên, Thời Tuấn cùng bộ tây trang tối màu vạn năm không thay đổi đã dừng bước lại, một tay đút túi, một tay cầm một phần giấy tờ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về bên này.
Lúc Chu Lăng nhìn thấy gương mặt kia của Thời Tuấn, mới giật mình phát giác, số lần gặp mặt của hai người gần đây hình như thật sự ít, có thể nhận thấy trạng thái cô vẫn luôn rất tốt đã nói lên điều đó. Suy cho cùng gặp mặt là đối chọi gay gắt, tuy rằng phần lớn thời gian đều là cô cố tình chọc Thời Tuấn nổi điên, tâm tình của mình cũng sẽ trở nên rất tồi tệ.
không biết có phải do ánh đèn ấm áp quá hay không, khuôn mặt người chết kia của Thời Tuấn hiếm khi có được tia ôn hòa, nhưng ngay sau đó tầm mắt đảo qua cái áo đàn ông trên người cô, tiếp đó chạm đến người đàn ông phía sau cô, lập tức âm u lại.
Phía sau Chu Lăng, Hướng Nghị lẳng lặng đối diện anh ta, nét mặt bình tĩnh.
Lần thứ hai gặp mặt, bầu không khí giữa hai người cũng không có gì cải thiện so với lần trước.
-
-------Cuộc đối đầu không thể giải thích, như sự thù địch theo bản năng giữa giống đực.
Ý cười ngập tràn trong mắt Chu Lăng đã được thu lại, nhìn Thời Tuấn hỏi:" Sao anh lại đến nữa?" Có lẽ trước đó tâm trạng quá tốt, giọng điệu của cô vẫn còn được gọi là nhã nhẵn, không có thiếu kiên nhẫn như bình thường.
" Lấy chút đồ." Thời Tuấn nói rõ .
Chu Lăng nhìn lướt qua cặp tài liệu trong tay anh ta, không lưu tâm.
đang muốn tiếp tục lên lầu, bỗng dưng nhớ đến cái gì, nghiêng người qua nhìn Hướng Nghị,"À, tuy rằng lúc trước hai người đã từng gặp mặt, hôm nay chính thức giới thiệu một chút nhé," cô qua loa chỉ tay vào Thời Tuấn đang đứng bên kia, trịnh trọng nói :" Đây là con riêng của em."
Lời vừa nói ra, thì Hướng Nghị trông thấy cặp lông mày của "Con riêng" nhăn tít lại, rõ ràng là không hề muốn tiếp nhận mối quan hệ này, hoặc là thừa nhận.
không biết có phải đã đoán ra từ trước, hay là năng lực tâm lý tiêu hóa quá mạnh, anh không tỏ ra bất ngờ, nhàn nhạt gật đật đầu:" Rất vui được gặp anh."
Từ trên gương mặt Chu Lăng, Thời Tuấn thu lại ánh mắt mờ mịt, liếc nhìn anh," Khách khí."
Màn giới thiệu này đã tiêu hết kiên nhẫn vốn có của Chu Lăng, việc đứng đắn hôm nay vẫn còn, những cái linh tinh khác để sau này có cơ hội sẽ nói sau. cô kéo Hướng Nghị lên lầu, quăng lại một câu:" Lấy xong rồi thì đi đi, không tiễn."
Hai người đi qua bên cạnh, Thời Tuấn không nhìn theo, cũng không động đậy, một lát sau, cuối cùng không nhịn được quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Chu Lăng kéo người đàn ông kia vào phòng, khoảnh khắc trước lúc cửa phòng khép lại, trong khe hở lộ ra sườn mặt của cô, cố ý dùng ánh mắt khiêu khích người đàn ông, vẻ mặt mê mị quyến rũ người ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!