Chương 18: (Vô Đề)

Editor: Mộc Di

​đã là cuối tháng 11, nhiệt độ ban đêm gần 0°C, tuyết đầu mùa năm nay sắp buông xuống rồi. Nhưng khi Hướng Nghị xuyên qua con đường mòn mờ tối, đi hướng về phía cái xích đu kia, bỗng nhiên có chút hoài nghi có phải đã nhầm mùa rồi hay không.

Chu Lăng mặc một chiếc váy đỏ ngồi ở đó, xung quanh là nhiều loại hoa mà anh không biết hết tên, rời lạnh như vậy mà những bông hoa đó vẫn kiên cường nở rực rỡ, ngọn đèn màu vàng rọi xuống bên dưới, thiết kế tỉ mỉ lại có góc độ, phản chiếu một thế giới ánh sáng nhu hòa, giống như đang ở trong một mùa xuân ấm áp đầy rực rỡ.

Hướng Nghị đi đến trước mặt cô, chưa lên tiếng, lông mày đã nhíu chặt, anh cởi áo khoác ném cho côrồi nói: "Mặc vào."

Người phụ nữ này, chỉ vì làm đẹp mà sức khỏe cũng chẳng thèm để ý.

"anh họ hung dữ quá đi mất." Chu Lăng cười rồi đưa tay nhận lấy chiếc áo khoác vừa dày vừa nặng. cônhận ra rằng quen biết Hương Nghị đã lâu, hình như cô đã bắt đầu có khuynh hướng M rồi, bị anh trách mắng như vậy, còn ngốc nghếch cảm thấy rất vui, ngữ điệu không kiên nhẫn lại tràn đầy quan tâm này thật thích biết bao.

cô đứng lên, khoác áo lên trên vai, hai tay áo dài còn thừa một đoạn lớn, sau đó kéo vạt áo lên, lập tức được bao trùm bởi sự ấm áp.

trên áo khoác của anh còn có hơi ấm sót lại, cũng dễ dàng nhận ra được, nó thuộc về hơi thở của anh.

-

- Hai người ngồi trên một chiếc ghế, cũng không quá rộng, Hướng Nghị ngồi xuống đã chiếm hơn mộtnửa diện tích, Chu Lăng ngồi xuống cũng không thể không sát lại gần anh .

một chút cô cũng không muốn lùi ra xa, bởi vì trên người của anh thật sự rất ấm áp!

Chu Lăng rụt cổ lại, nghich ngợm nghĩ, người đàn ông này quá tuyệt, như vậy có khả năng trên giường chắc chắn sẽ mệt chết đi được, mùa đông sẽ phảu làm ổ trong chăn, chắc chắn cái đó sẽ rất lớn.

cô theo bản năng lại co rúc vào người anh, nhiệt độ nóng như lò lửa. Đôi mắt của Hướng Nghị lướt qua cô rồi giao nhau, không hề chớp mắt.

"anh thay đổi phong cách rồi à?" Chu Lăng nghiêng đầu nhìn anh, vẻ mặt thích thú hỏi. Phong cách lịch lãm này chẳng giống anh chút nài, chắc chắn là có sự nhúng tay của Tam Kim.

"Bình thường trông anh rất quê mùa sao?" Đối với vấn đề này Hướng Nghị cũng không quá để ý.

Chu Lăng cười hì hì gật đầu: "Hơi quê nhưng man lắm."

Lần đầu tiên anh được nghe sự nhận xét như vậy, Hướng Nghị nở nụ cười, hỏi cô:"Lạnh như vậy khôngở bên trong đợi ra ngoài làm cái gì thế?"

"Em đi ra hít thở không khí, suy nghĩ về đời người." trên người đã ấm rồi, những đôi chân bắt đầu cảm nhận được sự lạnh giá, Chu Lăng giẫm nhẹ chân, rồi hỏi lại "Còn anh, cũng ra đây để tìm em à?"

Hướng Nghị ừ một tiếng, chân đung đưa một chút, chiếc xích đu lại đu đưa.

"Tìm em để làm gì hả?" Chu Lăng chớp mắt, cố ý trêu chọc hỏi,"Tiếp tục chuyện lafn trước ư?

Hướng Nghị nghiêng đầu nhìn cô:"Em muốn tiếp tục ở chỗ này à?"

"......" Vấn đề này bị bắn trở lại cho cô, Chu Lăng như bị chọc trúng huyệt cười, cười khanh khách khôngngừng. Hướng Nghị bất đắc dĩ, giơ tay lên vuốt nhẹ tóc cô. một lúc sau cô mới ngừng lại, hai mắt long lanh nhìn anh, nét cười trong đáy mắt vẫn chưa tan hết.

"anh dám không?" cô nhướng mày, trong nụ cười cất giấu một chút khiêu khích. Đây là vườn hoa của chủ nhà, thỉnh thoảng sẽ có người lui tới.

"không dám," Hướng Nghị trả lời lưu loát, không phải vì lo sợ, mà lý do là:"Lúc về em bị cảm lạnh anhlại phải mang thuốc nấu cháo cho em."

nói thật ra, lần trước Hướng Nghị mang thuốc đến là ngoài dự đoán của cô. Chu Lăng cảm động nghiêng đầu dựa vào vai anh.

"anh rất tốt." cô nói.

"Em định tặng anh cravat nữa à?" Hướng Nghị rũ mắt xuống, chỉ có thể nhìn mái tóc dài đen bóng, hơi thở đều tràn ngập mùi hương của cô. anh không thích mùi nước hoa, những mùi hương ấy lưu trênngười cô lại khiến anh cảm thấy thoải mái, cả người đều dễ chịu.

anh muốn hút một điếu thuốc, sờ xuống túi quần mới phát hiện không mang theo. Đành phải bỏ qua rồi hít sâu một hơi, đè ý nghĩ kia xuống.

Hôm nay Chu Lăng cười nhiều hơn mọi ngày, lại càng vui hơn,"anh được nhận nhiều caravat lắm à, mẫn cảm quá đấy?—Ôi lạnh quá đi mất!"

một trận gió lạnh thổi qua, cô vội vàng lấy tay chà xát bàn chân đang run rẩy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!