Chương 15: (Vô Đề)

Editor: Mộc Di

​Hướng Nghị đưa cô đến một tiệm có mặt tiền rất nhỏ, là một quán ăn vặt được trang trí rất mộc mạc, nhìn chung ở đây khá sạch sẽ, nhưng Chu Lăng vẫn tỏ ra không vừa ý. Tuy trên mặt nhìn không ra sựkhác thường, nhưng cô chỉ nhìn lướt qua chiếc ghế màu đỏ, rồi chuyển tầm mắt về phía Hướng Nghị: "anh có khăn tay không?"

Hướng Nghị quay lại cho cô một ánh mắt "Em xem anh là loại người ấy à?".

"Chậc," Chu Lăng đành phải lấy tạm một cuộn giấy vệ sinh kém chất lượng trên bàn, vừa xé ra vài đoạn đặt kín lên trên ghế, vừa nói: "đi ra ngoài với phái nữ nhất định phải mang theo khăn tay, tại sao mộtchút tự giác về điều này cũng không có chứ?"

cô cẩn thận ngồi xuống, tiếp tục xé thêm hai đoạn giấy nữa, trải lên trước mặt trên bàn. Hướng Nghị thấy vậy rất bất đắc dĩ, đưa thực đơn cho cô rồi nói: "Gọi chút đồ ăn đi."

Bánh tai mèo, bánh cuộn hành lá, bánh rán, bánh bơ...... Nhìn xuống dưới là một loạt các món ăn quen thuộc, thế nhưng tất cả đều là các món ăn vặt nổi danh của quê hương cô.

Khẩu vị của người miền Nam và người miền Bắc cực kỳ khác nhau, để thích ứng với khẩu vị của người bản địa nên hương vị sẽ thay đổi ít nhiều, vì vậy Chu Lăng cũng không ôm nhiều hy vọng lắm, nhưng sau khi đồ ăn được bưng lên, cô ăn thử một miếng, kích động đến mức đạp mạnh chân.

Mấy năm rồi cô mới nếm được hương vị chính tông như vậy!

"Ông chủ của tiệm này là người thành phố H ư?" cô thậm chí còn không quan tâm đến dáng vẻ lúc bấy giờ, đồ ăn trong miệng còn chưa nuốt xuống đã minh ngạc vui mừng ngẩng đầu lên.

Hướng Nghị nhìn thấy cô như vậy không nhịn được lộ ra ý cười: "Ừ, có ngon không?"

"Ngon tuyệt!" Chu Lăng không tiếc lời khen ngợi, vừa vội vàng ăn vừa giơ ngón tay cái lên với anh. cônhớ tới lần trước khi bị ốm Hướng Nghị nấu cho cô bát mỳ bằng hữu, hương vị cũng rất ngon.

một bàn món ăn này cô ăn rất thỏa mãn, Chu Lăng vốn có vóc dáng gầy nên hiếm lắm mới ăn no căng như hôm nay, lúc đi cô còn sờ cái bụng của mình, trong lúc này còn rất cảm khái.

Lúc đi về Hướng Nghị không đèo cô nữa, anh đi bộ để tiêu thực, để cho cô lái xe chạy chầm chậm.

một khoảng không gian không có những tòa cao ốc chọc trời, con đường cũng không rộng lớn, hai bên đều là những cửa hang nhỏ và tiệm ăn, hơi thở cuộc sống cực kỳ nồng đậm.

Lúc đi ngang qua một cửa hang bán đồ lưu niệm lấp lánh, Chu Lăng quay đầu nhìn Hướng Nghị, hai mắt cũng sáng long lanh: "anh họ."

Hướng Nghị dừng bước, một tay đút trong túi quần, một tay cầm điếu thuốc, vô cùng khí phách nói với cô một từ: "nói."

"Chúng ta vào xem một chút nhé." Chu Lăng duỗi cánh tay chỉ vào cửa hàng nho nhỏ trên treo đầy đồ trên cánh cửa.

"đi." Hướng Nghị lời ít mà ý nhiều nói thêm một từ.

Chu Lăng đỗ xe bên lề, Hướng Nghị đi hai bước rồi dập tắt khói trên thùng rác, đi vào theo sau cô, nhân viên bán hàng lập tức đưa chiếc rổ nhỏ lại đây, anh nhận lấy, xách ở trên tay.

Bên trong không lớn lắm, ở giữa đặt hai giá đựng đồ, để lại một lối đi nhỏ chỉ đủ một người đi qua.

Chu Lăng hứng thú bừng bừng vừa đi vừa nhìn, Hướng Nghị như một người vệ sĩ đi theo phía sau cô. Cái gì cô cũng ngắm nhìn, nhưng chưa lấy gì cả, lúc đi sang phía bên kia cô liếc mắt một cái đã nhìn trúng một chiếc mũ lông che tai rất đáng yêu, đội thử lên trên đầu một lúc.

"Trông đẹp không?" cô quay đầu hỏi Hướng Nghị.

Dáng người người, mặc cái gì cũng đẹp. Gương mặt cô đã nhỏ lại trắng, ngũ quan tinh xảo, đội mấy chiếc mũ xấu cũng rất đáng yêu. Song Hướng Nghị không nói gì, ngắm cô vài lần, giơ tay lên trực tiếp tháo cái mũ của cô xuống, bỏ vào trong rổ.

Chu Lăng cũng không giận, cười rồi vuốt lại tóc.

Lúc này có mấy khách hàng đi sang bên này, một đôi gà bông, nam sinh nắm tay nữ sinh, không kiên nhẫn nói với hai người đang chặn đường:"Nhường đường một chút nào." Đồng thời không khách khí đưa tay đẩy người sang chỗ khác.

Hướng Nghị khẽ nhíu mày, đưa tay kéo Chu Lăng đến bên cạnh mình.

Hai người kia đã chen chúc đi qua, sau vài giây im lặng, Chu Lăng vẫn còn dán trên người Hướng Nghị không nhúc nhích.

- - nói một cách chính xác, là anh ôm lấy eo cô không chịu buông tay.

Khóe miệng cô cong lên, ánh mắt cười nhạo, Hướng Nghị không cảm thấy ngượng ngùng, không tránh né nhìn thẳng vào cô. một lát sau, anh chậm rãi cúi đầu, đôi môi hướng về phía cô, Chu Lăng lùi ra phía sau, cười tủm tỉm tác ra từ trong ngực anh.

cô chắp tay sau lưng nghiên cứu bức tranh cảnh xuân tươi đẹp trên cái giá, giọng nói nhàn nhạt: "Ban ngày ban mặt, phải chú ý giữ thể diện chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!