Chương 49: Sói con không cắn người…

Dịch: Hỏa Dực Phi Phi

Từ Bắc cảm thấy biểu hiện của sói con vẫn con như rất đàng hoàng, ngồi rất ngay ngắn, chân trước rất quy củ khép hàng ngang, lỗ tai cụp ra sau, bộ dạng chó ngoan.

Nhưng… nó quả thực có hơi lớn.

Từ Lĩnh giật nảy mình, quay đầu trốn ra ngoài, tốc độ rất nhanh, trực tiếp tông vào người Từ Bắc, anh liền níu lấy tay Từ Bắc, ghìm giọng la lên: "Này là anh nuôi à? Anh nuôi sói?"

Sói con nhìn ra được mình đã dọa Từ Lĩnh, vội vàng lùi lại, rúc vào sau sô pha, thò nửa đầu ra quan sát tình hình.

Từ Lĩnh vừa nhìn đã nhìn ra đây là con sói, Từ Bắc có hơi bất ngờ, rất khẩn trương nhìn trái phải một lượt, đẩy Từ Lĩnh vào nhà: "Vào đi! Vào mới giải thích với em."

Từ Lĩnh không muốn vào cho lắm, anh vốn đã sợ chó, càng đừng nói là một con sói lớn như vậy, tuy con sói này bây giờ đã nấp vào sau sô pha, nhưng một con mắt màu nâu khói lộ ra vẫn khiến anh lạnh sống lưng: "Từ Bắc, anh…"

"Anh biết em sợ chó, nhưng con này không phải chó," Từ Bắc dùng sức, húc Từ Lĩnh vào nhà, trở tay đóng cửa lại, lại từ mắt mèo nhìn nhìn ra ngoài, "Em nghe anh giải thích…"

"Em vẫn là về ký túc thôi." Từ Lĩnh đứng sau cửa không nhúc nhích.

"Mày vào nhà bếp một lát." Từ Bắc chỉ chỉ sói con, sói con rất nghe lời lập tức lon ton vào nhà bếp.

"Anh giấu con sói lớn như vậy ở nhà không ai khiếu nại anh sao?" Từ Lĩnh xác định cửa nhà bếp đã đóng rồi mới ngồi xuống sô pha, vẻ mặt dần dần bình tĩnh trở lại, "Hơn nữa anh nuôi sói mà làm gì?"

"Không phải, sao em nhìn ra được nó là sói?" Từ Bắc rót cốc nước đưa cho Từ Lĩnh, ngồi xuống bên cạnh anh.

"Rất rõ ràng là sói mà," Từ Lĩnh nhíu nhíu mày, anh có hơi không hiểu nổi Từ Bắc, từ nhỏ anh cũng không đặc biệt thích thú gì động vật, mèo nhà bà nội bị anh kéo đuôi đến mức nghe thấy tiếng anh đã kêu thảm bỏ chạy, "Anh sẽ không nói anh xem như chó mà nuôi chứ."

"Cũng không phải vậy…" Từ Bắc gãi gãi đầu, con mẹ nó thế này làm sao giải thích đây, "Đây là của người bạn bỏ lại chỗ anh, qua một thời gian sẽ lấy đi."

Sói con ở trong nhà bếp cào cào cửa, lần thứ hai nó biến thành của người bạn để ở đây nuôi, thật khiến người ta phiền muộn.

"Con sói buổi tối ngủ ở đâu?" Từ Lĩnh quan tâm nhất là vấn đề này.

"Ngủ phòng khách."

"… vậy nếu em muốn đi vệ sinh thì làm sao?"

"Em xem," Từ Bắc vỗ vỗ vai anh, bước tới mở cửa nhà bếp, ngồi xuống bên cạnh sói con, "Nó không cắn người."

"Đóng cửa." Từ Lĩnh rúc vào sô pha.

"Cố lên, nó còn ngoan hơn chó nữa," Từ Bắc vỗ vỗ đầu sói con, "Hồ Hồ, đây là em tao, Từ Lĩnh, chào hỏi đi."

Sói con có hơi không tình nguyện, nó cũng không biết mình thế này làm sao chào hỏi, nhưng nó nhìn ra được Từ Bắc rất để ý người này, chỉ đành giơ chân trước lên không trung cào cào.

Từ Bắc tóm tóm lông trên đầu nó, cười cười với Từ Lĩnh: "Thấy rồi chứ."

Sói con rất vui vẻ với động tác vỗ đầu và tóm lông nó của Từ Bắc, lập tức sáp lại, muốn dụi dụi lên người Từ Bắc, nhưng Từ Bắc rất nhanh đã đứng dậy đi ra khỏi nhà bếp, nó dụi vào khoảng không, cửa nhà bếp lại đóng lại trước mắt nó.

Đêm nay là đêm không vui nhất kể từ khi Từ Bắc đưa nó về nhà.

Nó biết mình quá lớn rồi, Từ Bắc luôn nói nó sẽ dọa người ta, cho nên nó cố sức khiến mình trông không thu hút chú ý, cũng cố sức không lại gần người khác. Nhưng nó vẫn là lần đầu tiên giống như đêm nay, lúc Từ Lĩnh ở trong phòng khách nó phải đợi trong nhà bếp, lúc Từ Lĩnh vào nhà tắm nó phải chạy ra phòng khách, lúc Từ Lĩnh đi ra, nó phải trốn vào trong góc, đợi Từ Lĩnh vào phòng ngủ rồi nó mới có thể hoạt động.

Mấu chốt nhất là, Từ Lĩnh vào phòng ngủ rồi, anh sẽ ngủ trong phòng ngủ, ngủ ở nơi bình thường nó ngủ, ngủ cạnh Từ Bắc.

Cả buổi tối, Từ Bắc gần như không nhìn nó lấy một lần, trước sau luôn mỉm cười nhìn Từ Lĩnh, kiểu mỉm cười nó khao khát nhất… sói con nằm trên sô pha trong phòng khách, có thể nghe thấy hai người trong phòng ngủ nhỏ giọng trò chuyện, Từ Bắc trước giờ chưa từng nói chuyện với mình sau khi lên giường, chỉ nói một tiếng ngủ mau, rồi xoay người vào tường ngủ.

Người này là em trai Từ Bắc, nhưng Từ Bắc trước đây cũng gọi mình là em trai, sói con đột nhiên hiểu ra, hai thứ em trai này không giống nhau. Từ Lĩnh là em trai chảy cùng dòng máu với Từ Bắc, có mùi hương gần giống nhau, còn nó thì sao, sói con cúi đầu nhìn chân mình, rõ ràng nó không phải em trai Từ Bắc, không phải.

Mày chỉ là một con sói tao nhặt về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!