Dịch: Hỏa Dực Phi Phi
Lúc Từ Bắc tỉnh dậy, trong đầu một mớ hỗn loạn, hắn vẫn nhớ cảnh Ban Đại Đồng một hai ba bốn năm cước đạp lên tay hắn cùng cơn đau giày xé tâm can khiến ý thức hắn sụp đổ.
Nhưng đôi đồng tử màu nâu khói trước mắt chỉ cách mũi hắn một hai phân này lại khiến hắn cảm thấy tất cả có thể chỉ là một giấc mơ.
Bây giờ tỉnh mộng rồi?
"Bố nói bao nhiêu lần rồi, mẹ nó đừng sáp vào bố như thế, dễ bị lác mắt…" Từ Bắc nhíu nhíu mày, muốn duỗi tay đẩy mặt Lang Cửu ra, phát hiện tay không hề có sức.
Hắn liếc mắt nhìn quét qua tay phải mình một cái, băng gạc quấn dầy cộm trên tay lập tức lôi hắn về hiện thực, hắn quay phắt đầu sang nhìn Lang Cửu, giọng cũng có phần biến điệu: "Trời đất! Con trai, mày không sao chứ!"
Lang Cửu vẫn đang tay chống giường nhìn Từ Bắc, đến khi Từ Bắc kêu lên câu này, cậu mới nhào tới, ôm cứng Từ Bắc, vùi mặt vào vai hắn, lặp đi lặp lại bên tai hắn hai chữ: "Không chết… không chết…"
Từ Bắc cảm thấy xương cốt mình sắp rúm thành một cục, nếu là ngày thường, hắn sớm đã tán cho một phát.
Nhưng hiện tại thì khác, nom bộ dạng Lang Cửu hẳn là không sao, chuyện này khiến tâm tình hắn tốt lạ, đối với hành động dính người này của Lang Cửu, hắn không nổi cáu, lại nói trên người không có chút sức nào, cũng lười đôi co với cậu.
"Chưa chết chưa chết chưa chết," Từ Bắc dùng tay trái vỗ vỗ lưng Lang Cửu, "Đạp tay mấy cái mà chết được, bố sớm đã chết không biết bao nhiêu lần rồi…"
"Bố đau." Lang Cửu tiếp tục dùng sức ôm hắn.
Lần này Từ Bắc chịu không nổi nữa, chọc một cái vào sườn Lang Cửu: "Không đau… đệt mợ buông ra, nếu bố chết thật, tuyệt đối là do bị mày ghì chết."
Lang Cửu rất không tình nguyện thả hắn ra, ngồi bên mép giường nhìn hắn.
Từ Bắc kiểm tra kỹ trên mặt Lang Cửu một lúc, không bị thương, lại ngoắc ngoắc ngón tay: "Cởi áo ra cho bố mày xem thử có bị thương không."
Lang Cửu vốn đã không thích mặc quần áo, vừa nghe câu này, lập tức xé hết quần áo trên người, ném ra đất, như thể để Từ Bắc nhìn rõ hơn, cậu trực tiếp xoải chân lên người Từ Bắc: "Không có."
"Ừ ừ ừ, không có…" tầm mắt Từ Bắc liếc qua cơ bụng xinh đẹp của Lang Cửu, tư thế này khiến hắn có hơi xấu hổ, "Được rồi được rồi, xuống đi."
Lang Cửu không sao, có vẻ không sứt mẻ thật, trong lòng Từ Bắc cuối cùng hoàn toàn thả lỏng, lúc này mới cảm thấy cơn đau buốt thấu tim từ tay phải truyền tới.
Cơn đau này khiến hắn sực nhớ đến một việc, lập tức ngồi dậy khỏi giường, hô lên một tiếng: "Tên khốn Thẩm Đồ đâu rồi!"
"Ở đây này." tiếng Thẩm Đồ từ trong góc phòng truyền tới, y ngồi trên sàn nhà ở góc phòng, khóe miệng mang nụ cười.
Nét cười của y khiến lửa giận Từ Bắc bốc lên ba trượng, chỉ vào Thẩm Đồ mắng: "Đệt mợ! Đồ con rùa chiên giòn! Mẹ nó anh gài bẫy chơi tôi, ngay từ đâu anh đã không hề nghĩ đến lão tử thoát ra thế nào! Mẹ nó anh đã tính toán lão tử bị Ban Đại Đồng bắt thì sao bị gã đánh chết thì sao chứ gì!"
"Ừ, phải có người lôi kéo sự chú ý của Lâm Duệ đi," Thẩm Đồ rất bình tĩnh, cũng không tìm lý do, trực tiếp thẳng thắn, "Thế mà suýt chạy không thoát…"
Thẩm Đồ thẳng thắn khiến Từ Bắc giận đến không nổi gân xanh nổi, chỉ vào y mấy cái mới nghẹn ra được một câu: "Không ngờ anh đúng là định để tôi đi chết?"
"Tôi chỉ quan tâm sói tuyết không sao, chuyện khác không quản," trên mặt Thẩm Đồ trước sau vẫn treo nụ cười, trong mắt Từ Bắc trông đáng ghét vô cùng, "Nhưng tôi biết bọn họ sẽ không giết anh, sự thực chứng minh anh quả thật không chết."
"Tiên sư anh," Từ Bắc mắng xong một lần đã hả giận, lời Thẩm Đồ hắn không muốn tốn công phản bác nữa, dù sao ngay từ đầu hắn cũng không suy nghĩ cho mình, chỉ nghĩ sói con không được xảy ra chuyện, chống người xuống giường, lúc chân giẫm lên sàn nhà hắn mới phát hiện không ổn, "Mẹ nó đây là đâu?"
"Nhà tôi," Thẩm Đồ chầm chậm đứng lên, bật đèn trong phòng lên, "Hoan nghênh ghé thăm hàn xá."
Từ Bắc đảo mắt quanh phòng, không lớn, nhưng trang trí tương đối khéo léo, là phòng ở của một người đàn ông độc thân, không chỉ tuyệt đối không lạnh lẽo, mà còn dọn dẹp rất chỉnh tề.
"Thế quần nào đưa lão tử đến nhà anh," Từ Bắc tức giận hỏi, quay đầu nhìn Lang Cửu đứng sau lưng mình đi đâu dán sát theo đó, "Bố mày không sao, mày không cần đi theo như vậy…"
"Tay." Lang Cửu cau mày cẩn thận nhấc tay hắn lên, bộ dạng muốn sờ lại không dám động vào khiến trong lòng Từ Bắc mềm nhũng.
"Không sao thật mà… bố nói bây giờ không có cảm giác gì." Từ Bắc vỗ vỗ mặt cậu.
"Nhà tôi có thuốc, tay đó của anh," Thẩm Đồ ôm cánh tay chỉ chỉ tay Từ Bắc, "Tình hình không tốt lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!