Chương 2: Chết cũng không dễ dàng như vậy…

Editor: Phi Phi

Đau quá.

Toàn thân trên dưới đại khái không có chỗ nào là không đau.

Chết rồi?

Hai chữ này đồng thời chợt lóe lên trong đầu Từ Bắc, cuộc đời hai mươi sáu năm hỗn loạn trong nháy mắt giống một thùng bia nổ tung, nhất thời trước mặt đầy mảnh vụn, đất đầy bọt.

Các thể loại mặt người giống như một quyển sách lật vèo vèo, từng trang từng trang đập vào mặt hắn, lại chậm rãi bay ra xa, cơn đau trên người càng lúc càng dữ dội.

Thật không ngờ, thanh niên chết sớm còn chưa nói, ngay cả chết cũng chết phải khổ cực như vậy, Từ Bắc rất bi thống bức xúc cho mình.

Nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện, chuyện có vẻ không như hắn nghĩ.

"Có nên báo cảnh sát không?"

"Tỉnh rồi, không chết được…" bên cạnh có người đang nói chuyện, trả lời vấn đề bự nhất trong lòng hắn lúc này.

Từ Bắc có cảm giác nếu mình không phải là mình toàn thân đau không chịu nổi, khẳng định lúc này sẽ lại bật cười lần nữa, đệt mợ, lão tử còn chưa chết. Mẹ từng mắng hắn là rác rưởi, người như hắn, chết xuống Diêm vương cũng không chứa. Hắn vẫn cho rằng mẹ chỉ nhìn vào vô số mặt trái của mình mà phán trúng, bây giờ sự thật chứng minh, bà thật sự là nhà tiên tri.

Hắn chưa chết, Diêm vương không nhận hắn.

Trước mắt có bóng người lắc lư, Từ Bắc chớp mắt mấy cái, cố gắng nhìn rõ mặt người này.

Một cái khăn lông nóng hổi được đắp lên mặt hắn, cảm giác ấm áp chậm rãi lan ra toàn thân, có người cúi xuống nghiên cứu mặt hắn một hồi, hỏi: "Cảm thấy thế nào?"

"… đói." Từ Bắc mở miệng, câu trả lời hoàn toàn không thông qua đại não, hắn có chút bất đắc dĩ.

"Đem ít cháo tới cho cậu ta." người này quay đầu ra sau lung nói một câu.

Mấy phút sau, Từ Bắc cuối cùng cũng nhìn rõ người trước mắt, cùng hoàn cảnh hiện tại của mình. Đây là một ngôi nhà trong núi thường thấy, hắn nằm trên giường sưởi, một đôi vợ chồng trung niên đang đứng bên mép giường nhìn hắn.

Người đàn ông đỡ hắn dậy, hắn hớp vài hớp cháo, cảm thấy dạ dày như thiêu đốt, kiểu gì cũng ăn không vô, chỉ muốn ói.

"Đưa cậu đi bệnh viện thôi, thương thế của cậu quá nặng, vừa nãy còn thổ huyết, " người đàn ông chỉ chỉ những vết máu còn chưa lau sạch dính trên giường, "Tôi đây lấy xe kéo cậu đi bệnh viện huyện ngay."

Hắn không thể đi bệnh viện, Ban Đại Đồng là con hồ ly già, kể cả khi mình nhảy xuống vực, chỉ cần không tìm thấy thi thể, tuyệt đối sẽ không bỏ qua, bệnh viện trăm phần trăm sẽ là điểm mai phục của y.

Nhưng Từ Bắc nhìn người đàn ông này, cuối cùng vẫn gật đầu một cái, còn cố nặn ra một nụ cười, khàn giọng nói tiếng cám ơn.

Sơn dân rất chất phác, nhưng đồng thời cũng rất cảnh giác với người lạ, một bệnh nhân sảy chân té xuống núi trọng thương, nếu như không chịu đi bệnh viện, có lẽ sẽ bị bọn họ trực tiếp xách đến đồn công an…

"Đúng rồi…" người đàn ông kia hình như sực nhớ ra cái gì, bước tới cuối giường, khom lưng xốc từ dưới đất lên một cục trắng toát, "Đây là của cậu bắt được à?"

Từ Bắc ngây ngẩn cả người, con sói con hắn đụng phải trong tuyết đang liều mạng giãy giụa giãy dụa trên tay người đàn ông, thỉnh thoảng còn "oa oa" hai tiếng non nớt, tức giận nhe răng, Từ Bắc lúc này mới phát hiện nó vẫn có răng, bốn cái răng chó nhỏ xíu.

"Tôi bắt thứ này làm gì… tôi cũng không biết nó là cái gì." hắn có chút buồn bực, thế nào mà đem luôn cả nhóc nhỏ này theo ra.

"Nó vẫn đi theo suốt từ lúc tôi kéo cậu về, là sói tuyết." người đàn ông thả sói con lại trên đất, nhóc con nhanh chóng vọt đến bên cạnh hắn, chạy đến bên cạnh đầu giường, bám vào giường nhảy lên, cặp mắt chăm chăm nhìn Từ Bắc.

"A… sói tuyết." Từ Bắc ra vẻ hoảng hốt nhưng chợt hiểu, thật ra trong lòng hoàn toàn không biết sói tuyết là thứ gì, không phải là sói, như báo tuyết là cùng loại với báo.

"Hồi nhỏ tôi có gặp một lần, giờ trong núi này cũng không thấy được nữa đâu, đều bị săn sạch rồi," người đàn ông vừa nói vừa bước ra khỏi phòng, tiếng động từ bên ngoài truyền vào, "Con sói con này còn chưa dứt sữa, sói mẹ đoán chừng cũng bị người ta giết chết rồi…"

Từ Bắc không chú ý tới nửa câu sau của người đàn ông, sự chú ý của hắn hoàn toàn bị nửa câu đầu hấp dẫn, bị săn sạch, mấy thập niên cũng không ai nhìn thấy nữa, hiếm có, đáng tiền.

Hắn nhìn sói con ngồi chồm hổm trên giường, cảm thấy ông trời già cũng thực chiếu cố mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!