Nhưng anh quên mất rằng, càng chú ý đến một người thì càng dễ lún sâu vào.
Một lần cô đến nhà họ Phong, thấy anh vẫn chào hỏi lễ phép như cũ: "Chú út."
Khi đó Phong Từ Thư đã vào công ty được một năm, trong hang cáo ấy anh đã sớm học được cách kìm nén cảm xúc, chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Nhưng hiếm thấy thay, cô lại nói thêm với anh một câu: "Chú út trông có vẻ hơi mệt, chú nhớ chú ý nghỉ ngơi nhé."
Anh ngẩn ngơ nhìn cô.
Không đúng. Rất không đúng.
Những lời như vậy có quá nhiều người từng nói với anh, nhưng tại sao chỉ khi cô nói... anh mới giống như lúc này, trong đầu trống rỗng, trong đầu toàn là tiếng vang của cô.
"Em..."
Vừa định nói gì đó, anh đã bị Phong Diên đang chạy bước nhỏ tới cắt ngang.
"Ương Ương, tìm em mãi, sao lại ở đây?" Phong Diên nắm lấy tay cô một cách vô cùng tự nhiên.
Tầm mắt anh rơi vào đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ. t của họ, tim thắt lại, đau âm ỉ. Anh gần như là chạy trốn.
Vừa rảo bước nhanh, anh vừa tự hỏi chính mình... Rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy? Đó là vị hôn thê của cháu trai anh, anh lớn hơn cô tám tuổi, khoảng cách xa xôi biết bao.
Họ đứng cạnh nhau mới gọi là xứng đôi, thanh mai trúc mã, từ tiểu học đến trung học, sau này cũng sẽ từ sân trường đến váy cưới.
Còn anh chỉ là... một kẻ qua đường bị ma xui quỷ khiến.
Anh ép bản thân không được chú ý đến cô nữa, dồn toàn bộ tâm trí vào công việc.
Sản nghiệp nhà họ Phong dần lớn mạnh, tiếng vang của anh ở thế giới bên ngoài cũng ngày một nhiều, họ gọi anh là thiên tài kinh doanh bẩm sinh. Anh cứ ngỡ địa vị và thanh thế hiện tại đã khiến anh sớm quên sạch Trình Ương Ương.
Nhưng khi nghe tin con gái nhà họ Trình là người khác, Trình Ương Ương trở thành con nuôi, anh vẫn không nhịn được mà để tâm.
Cho đến khi Phong Diên và Trình Ương Ương hủy hôn, cuối cùng anh cũng không kìm lòng được mà đi tìm cô.
"Thích Phong Diên đến thế sao?" Anh hỏi dò.
Cô cũng đã trở thành một người biết kìm nén cảm xúc, nhìn dãy núi xa xăm, không biết đang nghĩ gì.
"Rất thích." Cô nói: "Từ nhỏ đến lớn chưa từng thay đổi."
"Có từng nghĩ đến việc thích người khác không?" Anh vẫn chưa bỏ cuộc.
Cô cười nhẹ một cái: "Chưa từng."
Anh quyết định ra nước ngoài.
Đối mặt với Trình Ương Ương, anh dường như... lúc nào cũng rụt rè.
Trong đầu anh luôn tồn tại một định nghĩa về cô: Cô là người anh không nên thích.
Huống hồ, cô còn thích Phong Diên đến thế.
Anh phải thử buông bỏ cô, cũng là buông tha cho chính mình.
Chuyến đi này kéo dài vài năm, danh tiếng của nhà họ Phong nước ngoài cũng được anh tạo dựng thành công.
Một ngày nọ khi đang trò chuyện với bạn học cũ cấp ba, có người nhắc đến người nhà họ Trình.
"Trình Viễn, còn nhớ không, cái cậu đeo kính cận hồi cấp ba ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!