Vì khách sạn không quá xa, tôi và Phong Từ Thư quyết định đi bộ qua đó.
Trong lúc tôi đang do dự không biết nên mở lời thế nào, Phong Từ Thư đã lên tiếng trước.
"Ương Ương, xin lỗi." Vậy mà anh lại xin lỗi tôi.
Tôi không hiểu ý anh, hoàn toàn không biết anh có lỗi gì với mình.
Ngược lại, người nên nói câu "cảm ơn" phải là tôi mới đúng. Tôi vội vàng xua tay: "Đừng đừng đừng, em đều là nhờ anh cứu mạng mà, anh có gì mà phải xin lỗi chứ."
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ nghiêm túc.
"Không phải chuyện đó." Phong Từ Thư khẽ lắc đầu. "Trước đây, anh từng nghĩ em và Phong Diên ở bên nhau mới là hợp nhất."
Phong Từ Thư nói đến đây khựng lại một chút, rồi đột nhiên giơ tay xoa đầu tôi.
Tôi nghe thấy anh khẽ thở dài: "Xin lỗi nhé."
Tim tôi đập loạn nhịp, nhưng lại thấy hơi giận vô cớ.
Anh lúc nào cũng vậy, toàn nói những lời mập mờ, nếu không phải nghe được sự thật từ chỗ Trình Lâm, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng biết anh thích tôi đến nhường nào.
Tôi cảm thấy l.ồ. ng n.g.ự. c nghẹn lại, buồn bực đáp: "Trước đây em cũng từng nghĩ Phong Diên là người hợp với mình nhất."
Anh ngẩn người.
Tôi nói tiếp: "Nhưng dạo gần đây em đã có người mình đặc biệt thích rồi. Lúc này em mới hiểu ra, em hoàn toàn không quan tâm đối phương có hợp hay không, em chỉ biết khi ở bên người ấy, tim em đập nhanh, đầu óc nóng bừng, đến cả không khí xung quanh cũng ngọt ngào. Em muốn ở bên người ấy thật lâu, thật lâu."
Bước chân của Phong Từ Thư khựng lại trong chốc lát, anh che giấu vẻ ảm đạm trong đôi mắt, khi ngẩng đầu lên lại là gương mặt không chút biểu cảm.
"Ồ?" Giọng anh trầm xuống hẳn: "Tìm được người mình thích rồi sao."
Một lúc sau, Phong Từ Thư mới nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: "Chúc mừng."
Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi. Phong Từ Thư, rốt cuộc anh đang kiêng dè cái gì chứ? Tôi chỉ đành hằn học nói: "Nhưng rõ ràng người đó cũng thích em, còn thích rất lâu rất lâu rồi. Vậy mà anh ấy chẳng chịu nói gì cả, cứ luôn đẩy em cho người khác, anh ấy tưởng làm thế là tốt cho em chắc, em ghét anh ấy!"
Dường như nhận ra tôi đang ám chỉ mình, anh dừng hẳn bước chân. Dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt lên vai, cái bóng của anh kéo dài thật dài. Không khí như ngưng đọng lại, tôi cảm thấy căng thẳng vô cớ. Không biết qua bao lâu, anh mới khàn giọng hỏi: "Là... ai?"
Hai chữ này chứa đựng quá nhiều cảm xúc. Chẳng biết lấy đâu ra can đảm, tôi chộp lấy tay Phong Từ Thư, áp c.h.ặ. t vào l.ồ. ng n.g.ự. c mình.
"Anh cảm nhận đi, xem tim em có đang đập nhanh không."
Rồi tôi lại đặt tay anh lên trán mình.
"Xem đầu óc em có đang nóng bừng lên không."
Tôi hạ quyết tâm: "Phong Từ Thư, anh cảm nhận được chưa, rốt cuộc em thích ai?"
Không biết anh có cảm nhận được không, tôi chỉ biết tim mình sắp nhảy ra khỏi l.ồ. ng n.g.ự.c, não bộ sắp nổ tung đến nơi rồi. Tôi không còn phản ứng được gì nữa.
Một lúc sau, một đôi bàn tay lớn ôm lấy eo tôi.
Đợi đến khi tôi bình tĩnh lại một chút, tôi đã bị Phong Từ Thư ôm c.h.ặ. t vào lòng.
Hơi thở của anh lập tức bao vây lấy tôi, khiến cái đầu vừa mới bình tĩnh lại của tôi lại sắp nổ tung lần nữa.
"Cứ như đang nằm mơ vậy." Anh lẩm bẩm.
Đầu óc tôi vẫn đang trong trạng thái đình trệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!