Lúc Trình Lâm bước vào, Phong Diên vẫn không buông tay.
Tôi ở giữa cái "chiến trường" này mà da đầu tê dại vì ngượng.
Nhưng Trình Lâm rõ ràng là một cô gái tâm cơ sâu sắc, đối mặt với cảnh tượng này mà sắc mặt không hề thay đổi.
Cô ấy chỉ cười nói: "Anh Diên, chẳng phải anh đã hứa với bác gái là sẽ đi ăn tối với em sao?"
Cùng lúc đó, miệng cô ấy không hề động đậy, nhưng tôi lại nghe thấy tiếng gào thét đầy khí thế trong lòng cô ấy. Như tiếng sấm nổ ngang tai, vang vọng mãi trong phòng.
[Mé cái thằng nam chính b**n th** này, cút xa nữ chính ra một chút, cô ấy là của nam phụ!]
Vẻ mặt Phong Diên bình thường.
Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm. Nhưng ngay sau đó lại là một câu khác:
[Thằng cha hãm l.ồ. ng, mau cút xuống ăn cơm cho bà, đừng có làm phiền nữ chính. Nếu không cẩn thận bà tống mày đi ăn cơm tù bây giờ!]
Tôi: ? Tôi nhìn Trình Lâm đang cười rạng rỡ tỏ vẻ vô tội trước mặt, cảm thấy thế giới quan của mình bị chấn động chưa từng có. Nhưng cô ấy hoàn toàn không hay biết, vẫn tiếp tục gào thét trong lòng:
[Bà đây đến rồi, sẽ không để mày có cơ hội làm tổn thương nữ chính đâu. Hiểu chưa?]Từ đó về sau, tôi luôn nghe thấy những lời kỳ quái như vậy phát ra từ lòng Trình Lâm. Ví như hôm đó cô ấy đi ăn tối với Phong Diên về, thấy tôi liền khoe khoang như mọi khi:
"Anh Diên tốt bụng thật đấy, nghe em nói ngại ăn cá vì sợ xương, anh ấy liền tỉ mỉ gỡ hết xương cho em. Anh ấy còn bảo có một quán cá ngon lắm, lần sau sẽ dẫn em đi, nhất định em sẽ thích ăn cá cho xem."
Thực tế, trong lòng cô ấy toàn là lời c.h.ử. i thề:
"Ăn cái con khỉ! Phong Diên cái thằng súc sinh này, lúc ăn cơm cái bản mặt hãm tài đó trưng ra cho ai xem hả, cũng có phải bà đây bắt ép nó đi đâu! Vừa tham luyến nữ chính lại vừa muốn có sự trợ giúp của nhà họ Trình để củng cố địa vị ở nhà họ Phong. Đồ tham lam!"
"Rác rưởi, đúng là rác rưởi của xã hội. Ngoài cái mặt ra thì chẳng được tích sự gì. Thật lòng hy vọng anh ta vừa ngắn vừa nhỏ. Đồ đáng thương làm được ba giây."
Tôi: ...
Tôi: "Phụt."
Trình Lâm lập tức nhìn sang tôi, biểu cảm khoe khoang giả tạo trên mặt suýt chút nữa là không giữ nổi.
[Cô ấy cười cái gì thế?]
Cô ấy nhanh ch. óng hiểu ra.
[Chậc, trạng thái tinh thần này, xem ra là bị mình chọc cho phát điên rồi. Hy vọng cô ấy không sao. Nhưng đau ngắn còn hơn đau dài, tránh xa cái tên tra nam b**n th** này ra, hạnh phúc tám trăm kiếp.]
Trình Lâm đi lướt qua tôi, bước lên bậc thềm, đột nhiên quay đầu lại nhếch môi khiêu khích với tôi.
"Chị à." Cô ấy nói: "Anh Diên ấy mà, em nhất định phải có được đấy nhé."
Nói xong, cô ấy nghênh ngang rời đi như một con công đang xòe đuôi, kèm theo đó là tiếng lòng đầy phấn khích của cô ấy.
[Yeah! Không hổ là mình, lúc nào rảnh phải đi thi giành Ảnh hậu mới được.]Anh trai đi công tác từ Chile về có mang theo quà về.
Tôi và Trình Lâm mỗi người một chiếc lắc tay pha lê, cô ấy có thêm một đôi khuyên tai ngọc trai, còn tôi thì có thêm một hũ socola, thứ mà tôi đã đặc biệt nhờ anh trai mua giúp.
Anh trai cũng biết tôi không mấy hứng thú với trang sức mà thích đồ ngọt hơn.
Trình Lâm nhìn trúng hũ socola của tôi.
Cô ấy muốn cả hũ.
Anh trai không chịu nổi sự nhõng nhẽo của cô ấy, bèn nói với tôi: "Ương Ương, trước đây Tiểu Lâm chưa từng được ăn những thứ này, gia đình kia của em ấy cũng không mua nổi... Hay là lần này em nhường socola cho em ấy, sau này anh nhờ người đi mua lại cho em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!