Chung Lam nghe mà ngây người.
Chị ta khóc lóc đầy chân thành: "Tôi không có..."
Phong Từ Thư lạnh lùng ngắt lời cô ta.
"Đủ rồi, chuyện của cô, tôi không muốn biết."
Xem ra là tôi đã hiểu lầm chú út rồi.
Anh và Chung Lam chẳng có quan hệ gì cả, bởi lẽ từ lúc bước vào đến giờ, anh chưa từng liếc nhìn Chung Lam lấy một cái.
Dù cho người đang ướt đẫm rượu vang là Chung Lam.
Người đang khóc lóc t.h.ả. m thiết hơn cũng là Chung Lam.
Thật kỳ lạ, người anh luôn nhìn chằm chằm lại là tôi.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khác lạ.
Cũng chính lúc này, tôi tình cờ nghe được tiếng lòng của Trình Lâm.
[Đúng là đồ trà xanh ngu ngốc.]
[Trước mặt nam phụ si tình, cô lấy cái gì mà đòi đấu với nữ chính hả?]
[Đó là sự thiên vị không có điểm dừng đấy.*]
[Anh ấy đã âm thầm dõi theo sau lưng nữ chính bao nhiêu năm nay rồi.]
[Cô dám chọc nữ chính khóc à?]
[Anh ấy san bằng cả tổ tông nhà cô luôn đấy.]
Tôi sợ hãi lùi lại hai bước, vô tình mà biết được một drama động trời.
Mà tôi, lại chính là một phần của cái drama đó.Tôi bị tin sốc này làm cho ngẩn ngơ hồi lâu không hoàn hồn được.
Phong Từ Thư lầm tưởng rằng tôi bị Chung Lam dọa cho khiếp sợ quá mức, anh sa sầm mặt mày, mím c.h.ặ. t môi, bầu không khí xung quanh như đóng băng, tất cả mọi người đến cả thở cũng trở nên cẩn trọng.
Cho đến khi anh đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi nhớ lại ngày đó Phong Diên cũng từng làm hành động tương tự, ngang ngược và dùng sức, sau khi buông ra cổ tay tôi đỏ ửng một vòng.
Nhưng Phong Từ Thư thì hoàn toàn khác biệt.
Động tác của anh nhẹ nhàng đến thế, thậm chí có thể coi là dịu dàng đến mức chẳng hề ăn nhập với khí chất của anh.
Có lẽ là vì tôi chưa từng cảm nhận được sự trân trọng như vậy bao giờ.
Trong l.ồ. ng n.g.ự.c, có thứ gì đó đang đập thình thịch.
"Đi thôi." Anh nói với tôi.
Tôi như bị ma xui quỷ khiến mà bước theo anh, trong đầu chẳng hiểu sao chỉ còn sót lại một ý nghĩ duy nhất.
Anh thật sự... thích tôi sao? Khi đi ngang qua Phong Diên, anh ta che giấu những gợn sóng nơi đáy mắt, chào hỏi Phong Từ Thư một cách khiêm nhường và cung kính.
"Chú út."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!