Chương 35: Chuyện Cái Nhà Tắm

Từ Phúc Uy chưa bao giờ dám nghĩ rằng sẽ có ngày người trong mộng của mình lại đứng trước cửa nhờ vả mình thế này.

Thanh niên trong bộ áo choàng tắm mặc vội vàng, trên đầu vẫn còn bọt xà phòng, trên gương mặt là vẻ ngượng ngùng khi phải đi xin... tắm nhờ.

Cơ hội không dễ gì có lần hai, tất nhiên anh liền tươi tỉnh mở rộng cửa đón chào người thanh niên vào trong.

"Thật ngại quá, tôi vốn dĩ cũng sắp xong rồi. Tôi chỉ vào sử dụng nhanh thôi."

Từ Phúc Uy mở công tắc nước nóng, kiểm tra độ ấm của nước cho vừa phải rồi trở ra phẩy phẩy tay tỏ vẻ 'không có gì'.

"Ôi dào hàng xóm với nhau cả, mấy cái này có là gì. Cậu cứ thoải mái từ từ mà tắm, không sao hết nhé!"

"Cảm ơn anh nhiều. Chút nữa nếu anh không bận thì tôi đãi anh bữa tối nha?" Thanh niên đứng ở mép cửa mà cười với Phúc Uy làm anh muốn ngã quỵ, si mê cười hì hì ngượng ngùng.

"Bữa tối dành riêng cho anh..." Người thanh niên tựa vào cửa, tay chậm rãi cởi bỏ chiếc áo trên người. "... chính là em đó."

Gương mặt mỹ miều tiến lại gần mình, Phúc Uy từ từ nhắm mắt lại.

Xoạch.

Tiếng cửa đóng lại làm Phúc Uy giật nảy mình, suýt thì lao đầu đập môi vào bản lề. Anh ngơ ngác gãi đầu chùi nước dãi, hy vọng em ấy không thấy vẻ mặt đê tiện khi nãy của mình.

Phúc Uy ngồi ngay ngắn trên bàn làm việc, tiếng nước rào rào từ vòi sen làm anh hơi căng thẳng. Não bộ mường tượng đủ thứ đang xảy ra bên trong phòng tắm, làn da mịn màng dưới lớp xà phòng, những lọn tóc ướt dính sát vào gương mặt xinh đẹp, miếng bọt biển di chuyển khắp nơi trên cơ thể nóng bỏng...

"Aaaa... con mẹ nó, không thể nào tập trung làm việc nổi." Phúc Uy thở dài, trong đầu anh lúc này chỉ toàn là An Hoài Phương.

Truyện chỉ đăng tải tại wattpad: love_potion_no9 và lovepotionno9byromi. wordpress. com

Kể từ lúc bắt đầu chuyển đến đây, anh đã lỡ rơi vào lưới tình với cậu hàng xóm dễ mến là An Hoài Phương. Lúc đó cậu vừa tốt nghiệp đại học và làm việc tại một nhà vườn lớn, sáng đi chiều về lúc nào cũng có bạn trai đưa đón nên anh đành lặng lẽ thất tình. Chỉ biết cầu chúc cho cậu luôn hạnh phúc, mặc dù cậu mà chia tay thì mình sẽ thấy vui hơn.

"Anh Uy ơi."

Đang nằm nghĩ bâng quơ thì nghe tiếng gọi của Hoài Phương làm anh giật mình, cậu ló đầu khỏi cửa, tay cầm khăn tắm che mình cất giọng thành khẩn.

"Xin lỗi nhưng mà... nước vòi sen cứ chập giật không chảy mạnh. Anh có thể vào xem giúp tôi được không?"

"Được chứ!" Phúc Uy không chần chừ mà sốt sắng chốt đơn. Tiếp theo là đi kiếm công cụ kèm theo năm phút điên cuồng tra cứu trên Loogle cách sửa chữa.

Sau khi "thuộc bài" của các chuyên gia trên mạng, Phúc Uy bình tĩnh tự tin đi vào trong. An Hoài Phương đứng nép ở một bên, trên người là chiếc khăn quấn quanh một vòng, vì kích cỡ khăn tương đối ngắn hơn những loại khác nên chỉ che được nửa ngực và vừa đủ phủ qua mông, báo hại Phúc Uy vừa hùng dũng bước vào hai chân liền mềm nhũn cả ra.

"Người ta đã có bồ, người ta đã có bồ, người ta đã có bồ!" Phúc Uy niệm trong đầu.

Sau khi xem xét, Phúc Uy đã bắt bệnh được là lỗ chảy của vòi sen bị tắc. Thế nên anh nhờ Hoài Phương vặn khóa van nước lại, còn mình tháo vòi sen ra "phẫu thuật". Sau một hồi vật lộn trong căng thẳng, anh tin là mình đã thành công.

"Được rồi, cậu mở van nước thử xem."

An Hoài Phương mừng rỡ vặn lại van, hai người nhìn nhau với đôi mắt ngập tràn hy vọng, Từ Phúc Uy chỉnh lại lượng nước, ba ngón tay mạnh mẽ ấn vào công tắc máy nóng lạnh.

PHỤTT!!!

Vòi sen ở mức max xịt thẳng vào Phúc Uy rồi bắn tứ tung khi anh thả tay ra.

"Áaaaaaaa cái gì vậy!!!"

Hai người không chịu nổi lực nước lớn như vậy, ai nấy cũng xua tay tránh né... chiếc vòi sen như thể đang chiến đấu chống lại quái vật mãng xà. Từ Phúc Uy chắn phần mắt mình, tay lần mò đến nút tắt.

"Phùu..." Phúc Uy thở phào nhẹ nhõm, anh quay sang giải thích. "Xin lỗi cậu nha, t

- Gyahhh!!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!