Chương 19: (Vô Đề)

Tôi dường như cảm nhận được mình bị nổ tung thành từng mảnh.

Toàn thân tê dại, không còn sức lực.

Nhưng c.h.ế. t cùng anh, tôi không hề sợ hãi…

Không sợ sao?

Vậy tại sao tôi đang khóc?

Việc mất thính giác chỉ là trong thoáng chốc, giây tiếp theo, tiếng hét ồn ào như một quả b.o. m nguyên tử, đột ngột dội vào tai tôi.

"Kẻ tình nghi đã bị b.ắ. n hạ! Thi thể phát hiện tại: tầng hai nhà máy bỏ hoang."

Báo cáo từ đội một: Thiết bị kích nổ còn nguyên vẹn, xác nhận con tin an toàn.

"Lửa quá lớn, thông báo đội chữa cháy và đưa con tin rời khỏi hiện trường ngay lập tức."

"Tại hiện trường không phát hiện chất nổ đáng ngờ nào khác."

Tôi bị người khác dìu đi. Khi rời khỏi, tôi quay đầu lại, thấy Tống Diễn nằm sấp trên mặt đất, đưa lưng về phía tôi.

Anh ta c.h.ế. t rồi.

Một bàn tay che lên mắt tôi.

Không khí lạnh xua tan mùi khói còn vương trong khoang mũi.

Tiếng còi cảnh sát vang lên dồn dập, ánh sáng đỏ xanh đan xen chiếu rọi, phản chiếu lên nền tuyết, hòa cùng ánh hoàng hôn đang khuất dần.

Tôi mềm nhũn cả chân, ngã quỵ xuống nền tuyết, run rẩy như một chiếc lá.

Giọng chửi bới của Dư Vãn lúc này nghe thật giống như tiếng nhạc từ thiên đường.

"... Cái quái gì thế này? Thế kỷ 21 rồi mà còn chơi trò thuốc nổ? Dẹp loạn bao nhiêu đợt rồi mà vẫn còn cái đám coi trời bằng vung! Một đám phạm pháp, tóm hết lại, xử chung thân, tử hình, b.ắ. n một phát cho cả lũ chẳng nhận ra nổi mặt mẹ luôn! Anh, tóm hết bọn chúng, đừng chừa thằng nào!"

"Được rồi, em qua xem Tang Ninh thế nào, chỗ này để bọn anh xử lý."

Dư Vẫn vừa định bước tới chỗ tôi thì Thời Hoài Tự bất ngờ cởi áo khoác, chẳng nói chẳng rằng ôm tôi lên. Khuôn mặt anh không chút cảm xúc, bước thẳng về phía chiếc xe gần đó.

"Này, này! Anh là ai đấy? Không chào hỏi gì à..."

RẦM!

Cửa xe đóng lại, chặn đứng lời của Dư Vãn.

Anh đặt tôi ngồi vào ghế sau, rồi tự mình ngồi vào bên cạnh, ánh mắt lạnh lẽo như muốn đục thủng tôi.

Tôi hơi sợ, co người lại, nép vào góc.

"Anh đừng như vậy... em... em sợ..."

"Biết sợ mà còn dám lao lên! Em nghĩ đây là trò chơi nằm xuống né b.o. m chắc?"

Sau giây lát im lặng, anh bắt đầu mắng tôi không chút nương tay.

Lần đầu tiên, Thời Hoài Tự dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy nói chuyện với tôi. Nước mắt tôi lập tức tuôn ra.

"Bom gắn trên người anh! Lỡ anh ta nhấn nút thì sao?" Anh tức đến mức mạch m.á. u trên trán giật mạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!