Tôi không trả lời, rón rén bò ra sau lưng anh, bất ngờ chạm vào vai anh.
"Meo!"
Thời Hoài Tự bất đắc dĩ cõng tôi, nói:
"Ôm chặt vào, đừng để rơi xuống."
"Anh không sợ à?"
"Anh thấy bóng em rồi."
Tôi chán chường dụi dụi vào lưng anh, rồi nói:
"Đi vào phòng ngủ đi, em chuẩn bị quà cho anh."
Anh nghe lời, cõng tôi bước vào. Giữa phòng ngủ đặt một chiếc hộp quà khổng lồ được gói ghém méo mó đến kỳ lạ.
"Đây là..."
"Quà bù sinh nhật cho anh đó! Năm nay ngay cả mì trường thọ cũng không phải em tự làm, em thật sự không hài lòng, số tiền này đều là em vất vả vẽ thiết kế mà kiếm được."
Tôi từ lưng anh trượt xuống, như hiến bảo vật mà nói:
"Anh mở ra xem đi!"
Thời Hoài Tự cụp mắt, nhìn thật lâu, rồi khẽ nói:
"Ninh Ninh, cảm ơn em."
"Mau đi mà!"
Anh đặt tay lên hộp quà, do dự hồi lâu, rồi chậm rãi nói:
"Có chuyện này, anh muốn bàn với em."
"Anh nói."
Anh ngập ngừng, cuối cùng mới thốt ra:
"Chúng ta… có lẽ cần tạm xa nhau một thời gian."
Tôi sững sờ vài giây, cứ ngỡ mình chưa tỉnh ngủ.
Đợi đến khi hiểu ra, tôi chậm rãi, từng chữ một xác nhận:
"Anh muốn ly hôn với em?"
Trong mắt Thời Hoài Tự lóe lên vẻ giằng co, anh vừa định lên tiếng thì tôi đã bật dậy.
"Em hiểu rồi… Em sẽ đi thu dọn đồ đạc."
"Tang Ninh."
Thời Hoài Tự kéo lấy tay tôi.
"Bình tĩnh nghe anh nói hết, được không?"
Nước mắt tôi đã trực trào, tôi quay lưng lại với anh, sợ bản thân bật khóc mà mất mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!