Tôi đã c.h.ế. t vào năm anh ấy yêu tôi nhất.
Khối tài sản khổng lồ, anh ấy nói buông là buông.
Cùng tôi chôn mình trong biển lửa.
Mở mắt ra, tôi trở về mười năm trước.
Khi đó chúng tôi vừa kết hôn, và tôi ghét anh ấy nhất.
Tôi chạy đến công ty của anh, lần đầu gặp lại, nghẹn ngào nói: "Thời Hoài Tự, xin lỗi anh."
Anh thoáng ngẩn người, ánh mắt trầm lặng: "Nói đi, lần này em lại định hành hạ anh như thế nào?"
1
Khi vụ nổ cuối cùng xảy ra, tôi nhớ rõ rằng Thời Hoài Tự đã không chạy ra ngoài.
Người đàn ông vốn dĩ luôn gọn gàng, sạch sẽ ấy lại quỳ bên cạnh tôi, khẽ nói: "Tang Ninh, đừng sợ, anh sẽ ở lại bên em."
Năm đó, anh 38 tuổi.
Khối tài sản hàng trăm triệu, nói bỏ là bỏ.
Cùng tôi chìm trong biển lửa.
……
Giữa chiều hạ, bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu.
Cơn gió oi ả thổi vào trong phòng.
Tôi tỉnh dậy từ giấc mơ, ngồi trên giường, thất thần nhìn quanh.
Tiếng đồng hồ tích tắc ở góc phòng, lịch ngày nằm yên trên bàn.
"Thưa phu nhân, ngài Thời vừa gọi điện, nói rằng tối nay sẽ không về."
Giọng của dì Lưu từ phòng khách vọng lại, bình thản và yên ả.
Tôi cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn cưới mới tinh trên ngón áp út.
Khép mắt lại.
Hóa ra, tôi đã trở về mười năm trước.
Ngọn lửa ngút trời trước khi c.h.ế. t và vòng tay ấm áp vững chắc vẫn còn hiện rõ, chân thực đến lạ kỳ.
Giây phút cuối cùng, Thời Hoài Tự vẫn thì thầm: "Tang Ninh, đừng sợ, kiếp này anh đã đợi em quá lâu rồi. Kiếp sau, nhất định sẽ đến sớm hơn để tìm em."
Đây rốt cuộc là mơ, hay là thực?
Tôi nhéo mạnh vào đùi mình, cảm giác đau âm ỉ truyền đến khiến tôi tỉnh táo hơn.
Tiếng còi xe bên ngoài kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn.
Sau cơn chấn động, nỗi đau và niềm xót xa len lỏi vào tim tôi, quặn thắt.
Chỉ vì một sự hiểu lầm do con người tạo ra, tôi đã căm hận Thời Hoài Tự nhiều năm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!