Chương 9: Hiểu Hơn Một Chút

Anh lôi Minh Quân ra khỏi phòng bệnh, anh muốn có một cuộc nói chuyện chính thức, anh biết cô sẽ khó mà động tâm nhưng với bản năng chiếm hữa của đàn ông, anh cũng không muốn có ai tỏ ra thân thiết hoặc tiếp cận với cô đặc biệt là cậu nhóc Minh Quân

-Cậu bị bệnh à, đang yên đang lành đưa người ta ra đây

- Minh Quân cáu kỉnh

-Tôi muỗn nói chuyện với cậu

- anh nghiêm túc

-Có chuyện gì nói nhanh lên, tôi còn muốn vào thăm Mai Hoa

- Minh Quân khong kiên nhẫn lắm

-Tôi yêu Mai Hoa

- anh phát biểu một câu không ăn nhập lắm nhưng khiến Minh Quân sững sờ. Người đứng trước mắt cậu là kẻ vừa mới hôm trước còn theo đuổi người khác mà giờ lại nói yêu Mai Hoa, người này chưa từng buộc mình vào người phụ nữ nào mà giờ lại lấy sợi dây mang tên yêu để trói mai hoa vào bên cạnh mình ừ

-Cậu thẳng thắn đấy, vậy tôi cũng không ngại, tôi theo duổi mai hoa đấy

- Minh Quân không lùi bước

-Cậu yêu mai Hoa ở điểm nào.

- anh bình lặng hỏi

-Không phải cô ấy rất ưu tú sao, vừa xinh, vừa học giỏi, hát hay, đàn tốt, lại còn rất giỏi. chẳng phải cậu cũng yêu Mai Hoa vì cô ấy hoàn mỹ như vậy sao?

- minh quân nói xong quay sang nhìn anh khó hiểu

-Không phải

- anh lắc đầu

-Cái gì không phải

- minh quân không hiểu

-Cậu có biết bên cạnh một con người giỏi giang ấy là người cô đơn và ngốc nghếch thế nào không

- anh trầm ngâm ngồi trên ghế đá. Cô ấy ngốc đến mức chỉ cần người ta đối tốt với cô ấy một chút cô ấy sẽ dùng cả đời để báo đáp. Cô ấy có thể vì một người bạn coi thường cô ấy nhưng vẫn cứ dõi theo mà từ đi bao cơ hội tốt đẹp. Cô ấy chỉ vì không muốn làm lỡ buổi hẹn mà cố gắng chịu đựng, cô ấy có thể chăm sóc cho những người xung quanh mình nhưng lại quên mất chính mình cần phải được chăm sóc.

Cô ấy không phải kiêu kì mà là quá cô đơn nên tự bao mình vào một cái vỏ. Cô ấy luôn tỏ ra rất mạnh mẽ nhưng lại khóc không ngớt mỗi khi một mình

- anh hồi tưởng lại. Tôi yêu một Mai Hoa như vậy đấy

- anh nhìn vào minh quân cười.

Minh quân hơi sững người lại, từ bao giờ mà người này lại quan tâm đến mai hoa và hiểu mai hoa đến vậy, chẳng phải đó là những thứ mà mình chưa từng biết sao. Liệu tình cảm mà anh dành cho mai hoa là yêu, thích hay chỉ là muốn tranh giành, thể hiện mình

-Tôi từ trước giờ luôn có lỗi với cô ấy nên nhất quyết từ giờ trở đi tôi muốn yêu thương và bù đắpcho cô ấy. Chỉ khi ở bên tôi cô ấy mới hạnh phúc dược

- anh khẳng định

-Cậu lấy đâu ra sự tự tin ấy vậy, chẳng phải ở bên cạnh cậu cô ấy vẫn bị bệnh đó sao – Minh quân phản bác khiến anh hơi sững lại, đúng vậy, anh hiểu mai hoa đến đâu chính anh cũng không rõ cơ mà là không hiểu hay là hểu rất nhiều

- có điều tôi tin cậu mới khiến mai hoa hạnh phúc được

- Minh quân nói tiếp khiến anh hơi sững lại. Tôi thích mai hoa bởi nụ cười của cô ấy nhưng có lẽ nụ cười ấy chỉ tồn tại khi có anh ở bên, tôi muốn cô ấy mãi vui cười như vậy nên tôi sẽ để cô ấy bên cạnh anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!