Chương 8: Quan Tâm

Khi đến trại, các bạn và thầy giáo xúm tới hỏi cô, anh thấy cô đang ngủ nên ra hiệu cho mọi người im lặng rồi đưa cô vào trại, lấy trong cặp cô hộp y tế ban chiều giúp cô dán miếng giảm đau rồi ra phía ngoài. Tối nay, họ được nhà trường chuyển thức ăn tới do học sinh kêu quá trời, chỉ có lớp cô thấy buồn vì không được ăn đồ mà nhân vật truyền thuyết nấu nữa rồi.

Tối, các lớp tổ chức lửa trại, cô do không đi được nên vẫn được anh cõng đến, các bạn nhìn thấy không khỏi ghen tỵ đi.

Các tiết mục trong lớp là tự diễn tự phát nên khá vui nhộn. Đến giữa chương trình lớp trưởng lên tiếng

-hôm trước chúng ta đã được thưởng thức hai tiết mục độc tấu của mai hoa, không biết hôm nay chúng ta cò cơ hội được nghe mai hoa hát một lần không nhỉ

- Minh quân đề nghị bởi cậu nghĩ giọng cô rất nhẹ nên hát hẳn sẽ rất hay

-hát đi, hát đi

- cả lớp hô vang mời cô, mấy lớp bên cạnh thấy lớp cô ồn ào nên cũng hướng mắt về xem

-mình thực sự hát không hay đâu

- cô muốn từ chối

-không sao, chỉ cần em hát, mọi người ai dám chê sẽ bị khai trừ luôn

- thầy giáo hào hứng

-vậy được, để em hát một bài vậy

- cô không từ chối được nên nhận lời

một bài hát tiếng trung quen thuộc

- đồng thoại. giọng hát trầm buồn sau lắng như cuốn người nghe vào trong ca khúc. Sau khi cô kết thúc bài hát, mọi người vỗ tay ào ào. Trình này nếu cô không làm idol quả là phí mà. Anh không biết cô hát hay vậy đấy, chỉ biết kiếp trước ngoài quản lý công ty và mấy phòng tranh ra cô thỉnh thoảng có viết nhạc cho một số ca sĩ nhưng rất bí ẩn, cô quả như một viên ngọc trời để lọt xuống trần gian này vậy.

nhưng có lẽ tất cả những gì cô có được là do ông trời bù đắp cho cuộc đờiđầy khổ sở của cô, cho sự thiếu tình thươngcủa cô mà thôi. Lần này, anh sẽ là người yêu thương cô để cho cô thêm trọn vẹn.

Kết thúc buổi lửa trại, các thành viên về trại của mình nghỉ ngơi. Bây giờ mới là cam go đây, dù có chia rõ ràng hai bên nam nữ đi chăng nữa thì vẫn phải có ít nhất một bạn nữ nằm gần phía các bạn nam. Dẫu có thích thì họ cũng không thể nói ra được. giờ chỉ có cách công bằng nhất đó là oẳn tù tì, ai thua sẽ nằm phía ngoài ấy. nhóm các bạn nữ sau ba khi oăn tù tì xong thì có kết quả, cô chính là người nằm chỗ ấy. các bạn khác trong lòng nghĩ cô may mắn nhưng nói thật cô có thích thú gì đâu cơ chứ.

Quan trọng hơn là sau khi biết cô là người nằm gần họ nhất thì nhóm nam đặc biệt là Minh Quân và anh quyết không thể quyết định chỗ ngủ bẳng phương pháp oẳn tù tì được. nhìn xem từ chỗ cô cách chỗ họ có 30cm, chỉ cần cựa người một cái là có thể tiếp cận cô được rồi, anh và minh Quân làm sao có thể. Anh định lấy vật tay để quyết định nhưng những người còn lại không chịu vì ngoài anh ra họ cũng không chơi thể thao, theo phần đông sẽ chơi giải đố, thầy giáo làm trọng tài. Không hiểu sao ông thầy trẻ này lại dạy văn cổ mới sợ chứ thế nên ai đối được nhiều người đó thắng, anh khóc ròng.

Ấy thế mà không ngờ nhất người thắng cuộc quyết định chỗ ngủ của các bạn nam lại là anh. Cái này phải đặc biệt cảm ơn mỗi ngày đều bắt anh đối câu học thuộc thơ cổ, vạn phần cảm ơn. Anh nằm gần cô nhất sau đó đến hai bạn nam khác, thầy giáo và minh Quân bị tống ra xa nhất.

Tuy không phải đồng sàng cộng chẩn nhưng được nằm gần cô khi ngủ cũng thật vui đi, tối đến, anh vờ cựa người đặt tay lên eo cô, hạnh phúc cười ngẩn ngơ mà không biết Minh Quân đang nhìn anh với ánh mắt hình viên đạn.

sáng hôm sau, mọi người về trường. Chân cô vẫn chưa lành nên đồ đạc đều để cho các bạn khác càm giúp, còn anh lại cõng cô xuống núi. Nói ra, cũng phải cảm ơn anh đã chịu rèn luyện thân thể chứ nếu không anh cũng chẳng có cơ hội mà thể hiện với cô thế này. Tuy đã học tới lớp 12 nhưng do ăn uông không đầy đủ nên gày chẳng nặng hơn cái ba lo của cô là mấy, thật không hiểu sao cô có thể mang được cái ba lô ấy lên núi nữa.

-xin lỗi, lại làm phiền thiên

- cô áy náy nói nhỏ bên tai anh

-phiền gì chứ, nếu thấy áy náy sau này cứ để tớ làm phiền thì được

- anh vui vẻ nói, con một câu nữa mà anh chỉ dám nghĩ trong lòng, để anh làm phiềm em cả đời đi.

-Được

- cô thấy có nghĩa thì phải trả.

Trên xe về, cô ngồi phía trong, cứ gật gà gật gù. Cô rất khó ngủ nhưng không hiểu sao bên cạnh anh cô lại ngủ một cách ngon lành như vậy, có lẽ bên anh cô thấy ấm áp và an toàn nên cô tận dụng thời gian đó để buông thả mình, nghỉ ngơi thoải mái. Mấy lần xe xóc, đầu cô cộc vào cửa kính, anh đau lòng kéo đầu cô dựa vào vai mình, nhẹ nhàng mở tai nghe rồi chìm vào giấc ngủ mơ màng, trên xe, hai người dựa đầu vào nhau ngủ ngon lành.

Tuấn anh tinh nghịch, lấy điện thoại chụp một bức hình lưu giữ khoảnh khắc này, mấy người khác thấy thế cũng nhanh chóng chụp một tấm để trêu chọc cô gái da mặt mỏng kia.

Về đến trường, mẹ anh cùng tài xế đã ra đón, thấy cô khập khiễng bước chân xuống liền mau chóng đưa cô đến bệnh viện. Những ngày sau đó, hôm nào cô cũng được ăn món cháo giò heo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!