Chương 7: Dã Ngoại (T)

Nơi tổ chức cắm trại dã ngoại nằm ở lưng chừng đồi, nhìn tương đối cao. Đối với các tiểu thư ở đây để leo lên đến nơi cũng là vấn đề. Các giáo viên nhận trật tự của lớp mình dẫn học sinh như lùa vịt lên địa điểm chỉ định.

Thấy cô ba lô rất nặng nề, Minh Quân ngỏ ý cầm hộ, cô nói không cần. Anh thừa biết cô không cần rồi nên đến giật lấy ba lô trên người cô rồi đưa cho cô ba lô của mình

-Không được từ chối

- bố mẹ mình mà biết thì chết chắc. anh cười rồi vọt lên trước cô. Cô cầm ba lô anh trong tay mà cười cười đeo lên vai. Các đồng học khác thấy thế ngưỡng mộ không thôi.

Mỗi lớp sẽ chia thành 5- 6 nhóm cùng dựng một trại. Mỗi nhóm 10 người. Vạn nhất không ngờ đến là cả anh, cô và minh quân đều cùng một nhóm, đây người ta chẳng nói là tổ hợp bộ ba hoàn mỹ nhất trường sao. Một nữ huyền thoại. một hotboy bóng rổ, một lạnh lùng boy kiêu ngạo, giờ thì các cô gái còn lại đang tranh nhau để được vào nhóm này đây và đương nhiên không ngoại trừ việc giáo viên giám sát cũng sẽ ở nhóm hoàn hảo này.

kết thúc việc chia nhóm nhóm cô có thêm một giáo viên, ba nam sinh và ba nữ sinh nổi trội trong lớp. việc này đồng nghĩa với việc họ sẽ phải đấu vật thế nào với vệc dựng trại và nấu nướng. Thế nên những người không vào được nhóm hoàn hảo này xin đừng buồn.

Dựng trại ư? Đừng hỏi các học sinh ở trường này bởi các cuộc dã ngoại khác của họ là thưởng thức nên không có khái niệm tự dựng được đâu. Nhìn xem, nhìn xem, cái trại kia đổ rồi. cọc kia đóng sai rồi, sao bạt lại không căng lên được vậy… cứ từ từ từ từ mà làm, không phải vội. Nhóm anh tất nhiên cũng không ngoại lệ, làm sao mà có thể dựng lều cùng một nhóm tiểu thư công tử được cơ chứ. Cuối cùng vẫn là người có mấy năm lão luyện từ kiếp trước là anh cùng với ông thầy giáo trẻ dựng.

Cô thực không biết những thứ này đâu nên chỉ có thể chạy loăng quăng lấy nọ lấy kia giúp họ thôi. Sau 3 tiếng vật vã, hầu hết các trại cũng được dựng lên dù hình dạng không được vững chắc cho lắm.

Bữa trưa thì sao đây, vốn dĩ mọi người đều nghĩ nhà trường sẽ chuẩn bị đồ ăn nấu sẵn hoặc ăn ở nhà hàng nào đó nên không có ló lắng nhưng lần này nhà trường chỉ chuẩn bị đồ nấu để các học sinh cùng đoàn kết tạo ra thành phẩm. Anh nhớ điều này nhưng bảo sao anh có thể mang bếp ga, bếp điện đi được, cùng lắm anh cũng chỉ có thể tìm trước cách chế biến vài món ăn đơn giản thôi. Thực phẩm nhà trường chuẩn bị thật nhiều, thật phong phú nhưng mọi người có biết để nấu cần bếp không mà không chuẩn bị thế.

Nhìn xem mọi người ở đây đến cả anh sống hai lần rồi mà còn chẳng phải nấu ăn, mà có nhìn cũng chỉ nhìn thấy bếp ga, bếp điện thôi chứ giờ muốn họ ăn tươi nuốt sống thực phẩm à. Thật không thể tưởng tượng được nhà trường nghĩ cái gì nữa. anh quên mất kiếp trước anh mang chút đồ ăn vặt nên ngon lành sống qua ngày, lần này anh cũng chỉ có mang chút đồ ăn vặt đi thôi chẳng lẽ cho mai hoa ăn thứ đó. Haiz, thế còn những người khác trong nhóm.

Các nhóm học sinh khác trong trường có vẻ nhanh nhẹn hơn, lấy các thiết bị thông minh ra xem nên làm thế nào trong hoàn cảnh này, nhóm anh cũng mau chóng tìm kiếm phương thức sống chứ còn gì nữa.

-trước tiên cần kiếm củi nhóm lửa đã

- trong lúc mọi người đang tìm kiếm cô lên tiếng

-thế mà thầy quên mất

- ông thầy trẻ này ngây ngô kinh

-vậy các bạn nữ ở lại trông trại, các bạn nam cùng thầy đi

- thầy hăng hái. Mà cũng chỉ có mình thầy hăng hái thôi, các cậu chủ ở đây làm sao mà muốn vào rừng kiếm củi cơ chứ, người nào người ấy mặt ỉu xìu

-để em đi

- cô vào trại cho một số đồ vào chiếc bao lô nhỏ mình chuẩn bị sẵn rồi ra xung phong, dẫu gì ở đây chưa chắc các bạn dám thoải mái nói chuyện với cô

-để bọn em đi cùng

- haiz có nữ thần đi cùng, hăng hái hẳn lên

-vậy phiền em

- ông thầy giờ cũng phải khiêm nhường sức ảnh hưởng của cô rồi.

thế là cả nhóm cùng các nhóm khác trong trường cùng vào rừng kiếm củi. vì thời tiết khô hanh nên củi khô rất nhiều, chỉ một lúc mỗi người đã mang một bó về trại. cô không phải mang củi chỉ lấy một cái túi nhỏ đựng rất nhiều là khô xách về. mọi người nghĩ cô lấy làm kỉ niệm nên thầm nghĩ cô nàng thiên tài này coi như đáng yêu ha

Giờ thì đến phiên các bạn nữ trổ tài rồi. hãy biến những rau củ quả thịt kia thành đồ ăn đi nào. Các bạn nam đừng hi vọng vì đây là trường cho con nhà giàu nên các bạn tất là tiểu thư, cơm ăn còn được bưng đến tận miệng thì làm sao có thể làm được, nhìn cái dáng các nàng gọt củ khoai tay 5 lạng còn một chút lỗi bằng viên bi, nhặt rau vẫn còn nguyên rễ kia thì có thể nhờ việc gì. Tất nhiên các nam sinh có muốn cũng không giúp được vì họ lại càng không làm những việc này.

Cuối cùng mọi người hướng mắt về thầy giáo, thầy cũng ngoảnh mặt chỗ khác làm ngơ. Minh quân đưa ra chủ kiến

-vậy chúng ta nấu cháo, chỉ cần bỏ gia vị là được

- có lý nên mọi người tán thưởng

-Không được, buổi chiều mọi người có hoạt động, ăn cháo nhất định không chống được

- mình cô phản đối. – để mình thử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!