-Anh, sao anh không đi cùng em mà lại đi cùng cô ta
- cô ta gắt gỏng, từ trước đến giờ không ai dám làm vậy với cô ta
-Sao tôi phải đi với cô
- anh không có kiên nhẫn ngẩng lên nhìn mặt cô ta nữa chỉ nhàn nhạt hỏi. Cô ngồi bên cạnh không biết phải làm sao trong trường hợp này định rời đi. Anh thấy ánh mắt đắc ý của minh quân lại thấy cô chuẩn bị rời đi lại có ở đây có quá nhiều người chú ý nên anh cũng nhanh chóng rời đi bỏ mấy người đó hụt hẫng khó hiểu cùng sự căm giận của cô nàng lan chi
-Xin lỗi, hoa chưa ăn được gì đã phải rời đi
- anh áy náy kéo tay cô lại
-Không sao dù sao mình cũng no rồi
- cô cứ nghĩ anh sẽ ở đó giải thích với lan chi thật không ngờ anh lại đi cùng cô
-Vậy để những lần sau mình tạ lỗi
- anh cười an tâm
-Không cần, nhiều người quá mình thấy…
- cô không thích chỗ đông người
-Chẳng lẽ không cho mình cơ hội
- anh lại vờ than vãn
-Không có, để lần sau vậy
- cô vội vàng nhận lời
-Có thế chứ
- anh cười tươi như hoa, anh nhất định để cô mở lòng ra với thế giới này trước tiên anh phải làm rõ với lan chi cái đã
-Mai hoa
- từ phía xa, minh quân gọi cô. Cô quay đầu lại nhìn, anh nhìn theo bắn một tia ghen ghét
-Vừa nãy thấy bạn chưa ăn gì, mau cầm lấy
- minh quân nhét một chiếc bánh ngọt và một hộp sữa vào tay cô
-Cảm ơn nhưng không..
- cô chưa nói xong câu không cần minh quân đã sải bước đi cô không biết làm thế nào. Anh nhìn thấy món đồ hận không thể ném luôn vào thùng rác, nhất quyết không cho cô ăn đồ của người khác
-Vừa nãy mình vẫn chưa ăn no, có thể cho mình được không? – anh nhìn món đồ trong tay cô đáng thương nói
-Cầm lấy đi
- cô vui vẻ đáp ứng.
-Mau đi làm lành với lan chi đi
- cô nhẹ giọng, cô không muốn họ hiểu lầm chỉ vì cô
-Để sau đi, giờ ta về lớp đã
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!