Chương 37: (Vô Đề)

-Thiên à! Thiên à! Anh thấy đỡ hơn chưa

- thấy anh vẫn không ngừng lẩm bẩm tên mình khi hôn mê , cô không lo cũng không được

-Mai hoa, là em thật sao

- anh vừa mở mắt ra thấy mai hoa đang lo lắng cho mình thật không thể kiềm nổi nỗi lòng ôm chặt lấy cô

-Anh sao vậy? em đây mà

- cô không hiểu chuyện gì diễn ra nhưng thấy anh kích động vậy cũng nhẹ nhàng ôm lấy anh

-Em không sao, thật là tốt quá

- anh ôm chặt cô vào lòng thở phào nhẹ nhõm

-Em thì làm sao được cơ chứ? Tối qua chắc em làm anh ngủ quên ở dưới mặt đất hại anh bị sốt nên mới mê man vậy rồi, trách em không?

- cô nhẹ nhẹ cọ vào lòng anh

-Sao lại trách em cơ chứ! Vợ ngốc này

- thật tốt vừa rồi chỉ là mơ, cảm giác mất đi mai hoa khiến anh tuyệt vọng vô cùng. Thật tốt chỉ là mơ

-Vừa rồi anh mơ thấy gì vậy? cứ liên miên gọi tên em thôi

- cô ngẩng đầu tò mò

-Không có gì, chỉ là mơ thấy em bỏ anh ở lại một mình, anh tìm mãi mà không thấy em thôi

- anh không kể giấc mơ nhưng cũng có một phần đúng

-Mới không có đâu, em sao bỏ anh được chứ

- cô ôm lưng anh, dựa vào lồng ngực vững chắc của anh. Người đàn ông này cô đã dành cả tuổi thanh xuân để yêu sao nỡ bỏ anh chứ

-Em thử véo anh một cái để anh xem đây không phải mơ đi

- giấc mơ vừa rồi khiến anh thực sự bị ám ảnh, anh sợ, anh không thể phân biệt được mơ mơ thực thực

-Sao nỡ véo anh chứ

- cô tiến lên hôn anh một cái

- thế nào? Có phải mơ không?

-Ai da. Nếu là mơ anh cũng không bao giờ tỉnh lại

- ngọt ngào thế này, cảm xúc mềm mại ấy, hơi thở quen thuộc ấy anh làm sao có thể quên được, đúng là thật rồi. thật cảm ơn trời đất

-Sao con dám ôm mai hoa, nhỡ nó lây bệnh thì sao!

- mẹ anh vừa bưng cháo vào phòng cho anh thấy anh đang ôm mai hoa, nhỡ cô bị lây bệnh cũng không phải chuyện nhỏ đâu

-Còn con nữa, nói con đi nghỉ phòng khác cũng không nghe, lại còn để nó ôm, nhỡ con ốm ra đấy thì làm sao giờ, đứa nhỏ nhất định sẽ có chuyện, con thật là

- mẹ anh chỉ tiếc không kịp rèn lại cô, đứa nhỏ này tốt thì tốt thật nhưng cứ vướng đến con trai bà là chẳng suy nghĩ gì cả không biết nên vui cho con bà hay thương thay cho mai hoa

-Không sao mà mẹ, anh ấy cũng không sốt cao lắm

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!