Khi trong thang máy cô đột nhiên nhớ ra
-Anh à, anh có nhớ người vừa rồi không?
- cô quay sang dò hỏi, ánh mắt có ba phần bất an. Người này cô mất một lúc mới nhớ ra là ai, nếu anh nhìn cái biết ngay không phải là kiểu tình đầu khó phai đấy chứ
-Em nói cái nhóm nhạc đó hả? anh không biết ai hết
- anh thản nhiên trả lời
-Không… không phải, là người chúng ta vừa gặp ơt hành lang…. hình như là.. lan chi
- cô vừa nói vừa ngập ngừng dò xét thái độ của anh với việc này
-Lan chi…lan chi
- cái tên nghe quen nha
- anh vờ ngẫm nghĩ đọc đi đọc lại cái tên ấy
-…. Là bạn gái hồi cấp ba của anh nha
- cô mím môi nói, bạn gái cũ mà anh cũng không nhớ tên a
-A! ra là em ghen hả
- anh véo yêu má cô đùa, sao có thể không nhận ra được chứ nhưng nếu nhận ra thì đã sao, những người này đã sớm không tồn tại trong mắt anh rồi
-Mới không có ghen
- cô đỏ mặt, nói thật đã làm mẹ trẻ con rồi nhưng cô vẫn không an tâm lắm về tình cảm của anh dành cho cô, thay vì nói ghen thì nói bất an sẽ chính xác hơn. Cô biết anh yêu cô nhưng cái niềm hạnh phúc đột ngột từ 4 năm trước đó vẫn khiến cô không thể nào tin được, có nhiều lần cô sợ dó chỉ là giấc mộng của riêng cô còn giấc mộng về một cuộc đời không có cô của anh mới là sự thực
-Còn nói không ghen
- anh vẫn trêu đùa rồi bất chợt nghiêm túc, ôm trọn cô vào vòng tay mình, chậm dãi nói từng chữ, từng chữ: " Mai Hoa, em là người du nhất anh yêu trong kiếp này. Đừng thấy anh cao lớn mà nhầm tưởng, thực ra trái tim anh bé lắm, ích kỉ lắm, bé đến nỗ ngoài em ra anh chẳng thể chứa ai khác, ích kỉ đến nỗi ngoài em ra anh cũng chẳng thể thay thế ai khác vào được.
trước kia anh yêu em, bây giờ anh yêu em, sau này cũng mãi mãi yêu em thế nên em đừng lo lắng gì cả chỉ cần ở bên cạnh anh là được"
-ừm
- cô nghe anh nói chỉ nghẹn ngào. Sao có thể không tin không yêu anh được chứ
-có người nói trong tình yêu, nếu một người chỉ tiến lên một bước rồi dừng lại thì người kia cần đi tiếp 999 bước về phía người đó mới có kết quả nhưng với anh, em chỉ cần kiên nghị đứng chờ, cứ để cho anh bước cả thảy 1000 bước đến bên em rồi anh sẽ cõng em quay lại xem đoạn đường mà chúng ta đã qua, như vậy là ổn
- anh nhẹ nhàng tâm tình như chỉ để khẳng định lại tình cảm của anh, không để cho cô một giây một phút bất an hay không yên lòng
-ừm
- anh nói vậy khiến cô không thở nổi, cô yêu anh nhưng chỉ đứng phía sau nhìn, cô đã để anh đi hết quãng đường đó đến bên mình rồi dìu dắt mình tiếp tục, như vậy còn gì phải áy náy nữa đây
-rồi, giờ đi ăn cơm, con đói lắm rồi đó
- thấy cô cảm động đủ rồi, đi ăn cơm cái đã
-ừm
- cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh đi. Cô sẽ giữ anh thật chặt, ai dám cướp anh từ tay cô chứ
Ăn uống xong xuôi anh bảo người đưa cô về nhà nghỉ, một buổi sáng cũng đủ để cô nắm rõ tình hình tập đoàn, hơn nữa nếu để cô ở đây thêm cô lại không nghỉ được như vậy không tốt cho mẹ và con đâu. Cô cũng đã mệt, chẳng hơi đâu mà còn nghĩ đến tình cũ đang ở cùng công ty với anh nữa nên gật đầu cái rụp về nhà nghỉ ngơi. Đưa cô vợ ngốc mệt đến mơ màng lên xe anh quay lại giải quyết nốt hợp đồng còn tồn đọng rồi về sớm,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!