Bản thiết kế đã xong nhưng giờ cô phải sang pháp để giám sát việc thi công bên đấy cùng với một hai kĩ sư trong nhóm.
Hơ hơ, khỏi nói cả nhóm đã quyết định cho cậu kĩ sư trẻ và anh lâm đi cùng cô coi như hưởng tuần trăng mật
Sau một hồi không yên tâm dặn đi dò lại anh mới chịu buông tay để cô vào check in lại vé. Chưa nói đến việc cô đang mang thai sang đó không ai chăm sóc anh cũng không muốn để cô đi đâu đó mà không có anh, nỗi sợ hãi 4 năm trước vẫn còn nguyên trong lòng anh
Lần này cô sang sẽ ở đó hai tháng rồi về nghĩ dưỡng thai luôn. Từ khi gặp lại cô hai người chưa bao giờ xa nhau quá một ngày chứ đừng nói là hai tháng, anh yên tâm sao được. nhưng nếu bắt cô đi đi về về cũng không thể vì đi đường khó khăn mà cô nôn nghén dữ lắm như vậy chỉ khổ cô, thế thì thà cô ở luôn bên đó một thời gian
Hai hôm nay trong tập đoàn mọi người đang làm việc hết công suất đặc biệt là thư lí của chủ tịch. Lí do là mới hai ngày thôi mà chủ tịch đã nhớ vợ và lo cho vợ tha thiết thế nên chủ tịch quyết định làm tăng ca kí hết các văn kiện cần kí, lôi bố già đến công ty thay thế để nhanh chóng sang gặp vợ yêu
Anh sang nhưng không báo trước cho cô. Tối hôm trước khi đi anh còn gọi điện cho cô ngọt ngào
-Vợ yêu đang làm gì vậy?
- bố mẹ anh ngồi bên cạnh liếc mắt khinh thường
-Em đang ăn trưa cùng mọi người? anh ngủ chưa?
- cô ngừng ăn cười cười. ngày nào anh cũng gọi cho cô hai cuộc hỏi thăm tình hình. Nghe thì có vẻ sến súa nhưng cô lại thấy vui vô cùng
-Em ăn được chưa? Con có ngoan không?
- anh không trả lời câu hỏi của cô vì cô thừa biết rồi
-Em bé ngoan lắm, em cũng ăn được nhiều
- thực ra chỉ là nói dối, đứa bé này kén chọn vô cùng, ở trong nước còn ăn được chút chút giờ sang đây nhìn thấy gì cũng không thể ăn được vậy nên mới có hai ngày hai người kia đã bảo cô gầy đi không ít, nhưng sao có thể nói vậy được, anh sẽ lo lắng
-Đợi lúc về mà thấy em gầy thì đừng trách anh
- anh vẫn giấu ko nói mình sẽ sang đó
-Vâng. Công ty dạo có việc gì mới không?—
-…….
-……….
Hai người ngồi tán gấu một lúc lâu anh mới dừng lại dặn cô gọi một suất đồ mới mà ăn đừng ăn đồ vừa rồi đã nguội rồi mới cúp máy
Ngày hôm sau anh lôi cả dì lan và thư kí của mình đến pháp. Khi đến nơi trời cũng đã tối, căn căn giờ đúng giờ mọi hôm anh gọi cho cô nên anh lôi điện thoại, ắn nút gọi rồi yên tâm bước lên phòng vừa rồi thư kí mới hỏi nhân viên lễ tân
-Vợ yêu chưa ngủ à? Anh đứng trước cửa phòng cô chuẩn bị lấy chìa khóa vừa rồi mua chuộc lễ tân ra mở
-Em đang chuẩn bị ngủ rồi
-Nhớ anh không?
- khóa đã tra vào
-ừm… nhớ
- anh luôn hỏi cô mấy câu ngại ngùng như thế
-muốn gặp anh không?
- anh mở cửa rồi thầm nghĩ cô chẳng có tính cảnh giác gì cả
-muốn – cô muốn thì nói là muốn thôi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!