Hai người vừa bước xuống xe, một cô gái xinh xắn với ba bốn nàng nữa đã đứng chờ ở cổng đi về phía anh trách móc. Họ nhào về phía anh đẩy cô ra xa một chút, cô lại lẻ loi đứng nhìn
-Sao sáng nay anh không đón em
- lan chi nhõng nhẹo
-Sáng nay anh đi cùng mai hoa
- anh nhìn về phía cô nói nhân tiện bỏ tay cô ta ra khỏi người mình. Anh đã rõ cô ta là người thế nào mà
-Sao anh lại đi cùng cô ta
- ả hơi giận, chẳng phải ả mới là người yêu anh sao
-Ba mẹ bảo anh chăm sóc cô ấy
- thật ra anh muốn nói anh muốn chăm sóc cô ấy đấy nhưng nói thế có vẻ hơi đường đột.
Nghe anh nói cô vừa vui mà lại có chút gì mất mát. Anh cuối cùng cũng quan tâm cô nhưng cũng chỉ vì bố mẹ anh nói, hơi đau lòng. Cô rời anh bước lên trước. anh thấy cô rời đi vội đi theo những bị lan chi giữ lại.
-Chiều nay, em với các bạn muốn đi chơi, anh đưa chúng em đi được không
- ả ôm tay anh nũng
-Không được, chiều tôi phải cùng mai hoa về rồi
- anh nói rồi vội chạy theo mai hoa. ả lan chi đứng phía sau dậm chân giận dỗi rồi cùng mấy người bạn của mình liếc tia căm ghét về phía cô.
Hai người bước vào hành lang, nơi có rất nhiều người tới xem kết quả thi khảo sát đầu kì của mình. Khối 12 có 600 học sinh, đứng đông như kiến ở chỗ đó. Thấy cô và anh đi vào, mọi người quay ra xì xầm rồi tản ra để họ vào xem kết quả.
Nói thế nào nhỉ, cô ngay từ khi mới học lớp 10 đã có mấy giải nhất học sinh giỏi quốc gia và khu vực, thậm chí có cả huy chương vàng olimpic năm lớp 10, 11. Trên bảng xếp hạng dù vị trí thứ hai có bao nhiêu lần thay đổi thì cô cũng vẫn giữ nguyên vị trí đầu với điểm số tuyệt đỗi cách người thứ 2 một khoảng rất xa. Các thầy cô cực kì quý mến cô nên vì thế các bạn học càng ghen tỵ và ghét cô hơn. Còn anh may mắn lắm cũng chỉ xếp hạng từ 400-500 chứ chẳng ngoi lên được top 100 của khối đâu.
Cô và anh tới bảng điểm. Anh không nhìn điểm của mình mà hướng mắt lên nhìn điểm cho cô, trong lòng đột nhiên tự hào ghê gớm, cô không bao giờ nhìn điểm của mình mà chỉ tìm xem anh bao nhiêu điểm mà thôi.
-Này, siêu ghê, lại đạt điểm tuyệt đối nữa này
- anh đứng cạnh cô giật giật tay cô trầm trồ khen ngợi
--…
- tự nhiên cô thấy kiêu ngạo. từ trước đến giờ cô luôn vậy, mọi người chỉ nói xì xào sau lưng cô giỏi nhưng chưa có ai cùng xem điểm với cô lại khen cô như vậy không vui sao được
-Thế này thì bao giờ mình mới đuổi theo được
- anh vờ rầu rĩ nhìn cô. Cô nhìn biểu cảm này của anh đột nở ra một nụ cười, nụ cười vô cùng đẹp, bao người đứng đó bao gồm cả anh đã chết lặng vì nụ cười ấy. anh và mọi người chưa từng thấy cô cười qua, nụ cười của cô như gió mùa thu, rất nhanh rất nhẹ khiến người nhìn thấy nhớ thương mà quyến luyến. vạn nhất không ngờ tới chính là, nụ cười này đã lọt vào mắt khá nhiều người, trong đó có Minh Quân
- một tên con trai nhà giàu, thật không ngờ tên kiêu ngạo ấy lại để nụ cười của cô trong mắt, nở một nụ cười trước giờ chưa từng có.
Anh nhìn thấy nụ cười ấy, lại nhìn thấy ánh mắt của tên kiêu ngạo kia nhìn cô khiến anh cảm thấy khó chịu vô cùng. Rõ ràng kiếp trước, anh vẫn biết cô có nhiều người theo duổi nhưng tuyệt nhiên không có sự chú ý của tên kia, lại có cô không rung động trước ai nên anh mới yên tâm mà vô tâm, thế nhưng kiếp này hắn chính là mối lo lớn bởi minh quân dù anh có ghét thì cũng vẫn là một người hoàn hảo, tuy không có đẹp trai bằng anh, lại có phần kiêu ngạo nhưng hắn lại học giỏi, cò tài, kiếp trước còn làm tổng giám đốc của một công ty lớn nữa hẳn so với anh có nhiều lợi thế hơn đi. Anh phải hành động trước chứ không lại uổng một kiếp sống lại.
Minh quân tiến lại gần cô
-Mình là Minh Quân 12- 3 , lần này vinh hạnh được xếp dưới cậu
- minh quân tiếp cận cô, cười chào thân thiện, nụ cười này khiến bao người quanh đó trầm trồ bởi họ biết minh quân
- tên lớp trưởng lạnh lùng lớp 12-3 chưa từng tiếp cận hay nói chuyện với ai, nay lại chủ động đến gặp người đứng đầu khối làm quen kể ra cũng quá bất ngờ đi. Anh nhìn thấy hành động đó tự dưng bội phần bất an
-Xin lỗi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!