Chương 24: anh với em là người một nhà rồi

Sáng sớm hôm sau, khó lắm mới có một ngày cô không biết giờ giấc gì mà ngủ li bì. Trong phòng ăn, bố mẹ anh đang cùng dì Phương ăn sáng. Anh sau khi được ăn no thỏa thích, sáng nay tinh thần thoải mái bước xuống ngồi vào bàn cùng bố mẹ

-lát nữa con sang nhà xem Mai Hoa đã ăn sáng chưa rồi đưa nó sang đây để mẹ muốn mua cho con bé thêm ít đồ

- mẹ anh cho rằng tối qua mai hoa về nhà của mình vì từ ngày nhớ lại, xuất viện xong cô nhất quyết muốn ở nhà của cô

-dạ, lát Mai Hoa xuống con sẽ đưa hai người đi, mai còn đi làm

- anh vừa ăn miếng bánh mì vừa trả lời

-xuống???

- bố anh nhìn anh nghi vấn? từ đâu xuống

-bố, mẹ… ừm… con đã cầu hôn mai hoa, chúng con muốn kết hôn càng sớm càng tốt. Tối qua con hơi kích động…

- anh mặt dày không đổi sắc nói

-thằng này…

- bố anh nhìn anh không biết tức giận hay vui cho thằng con này đây.

-bố mẹ không phải mong có con dâu sao? Giờ có rồi đấy, nói ko chừng nếu con cố gắng lúc ấy bố mẹ còn có cháu đâu

- anh hihi, đúng là ko nên nói chuyện với lưu manh mặt dày. Chân lý ở đây chính là bản chất quân tử chỉ là vỏ bọc, lưu manh trong anh thì không phai mờ theo năm tháng.

Vừa lúc cô ra khỏi cửa phòng ngủ đi xuống thì nghe thấy những lời này, đỏ mặt, quay vào phòng, leo lên giường, chui vào chăn cuộn mình thành một cục.

Nghe thấy tiếng động trên phòng trên anh đại khái biết cô da mặt mỏng nên xấu hổ, vội vàng nói mẹ anh chọn ngày chuẩn bị hôn lễ còn anh vội vàng lên lầu dỗ dành cô.

Bước vào phòng anh chỉ thấy cô giấu mình thành một cục trong chăn đâu. Anh tiến tới kéo cô ra đề phòng cô khó chịu mà ngộp thở

-Aida, con dâu mới có gì mà xấu hổ chứ, mau ra đi nếu không lại khó chịu

- anh nhanh tay lôi cô ra ngoài

-Ai là cô dâu mới chứ, con chưa kết hôn

- mặt cô đỏ bừng vì bị trêu

-Cái gì không làm cũng đã làm rồi, em định phủi bỏ trách nhiệm với anh đó hả, em dám không kết hôn anh sẽ xích em lại đến lễ đường

- anh vờ giận mà tuyên bố

-Nói lung tung cái gì thế?

- cô không chống đỡ được cách anh nói chuyện

-Chúng ta… chúng ta…. Liệu bố mẹ anh có…. – cô ấp úng, hai người chưa đăng kí kết hôn mà đã… quả thật không hợp lý cho lắm

-Hai người ấy vui còn không hết ấy chứ. Nói không chừng chúng ta cố gắng nhanh chóng sinh cho họ vài đứa cháu họ còn vui chết đi sống lại ấy

- này là nói thật chứ không đùa, kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng thế

-Anh ra ngoài, em muốn nghỉ

- cô hết nói chuyện với anh, càng nói càng bị trêu, xin hỏi Mạnh Thiên ôn nhu của 4 năm trước đâu rồi? Mạnh Thiên chín chắn của vài tháng trước chốn nào? Xin hãy trả lại cho cô

-Được rồi, không đùa em nữa, dậy ăn sáng, lát anh đưa em với mẹ đi mua đồ, chiều chúng ta gọi luật sư làm đăng kí kết hôn trước nha

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!