Anh rất nhanh chóng sắp xếp lịch phẫu thuật chân cho cô. Những hôm vừa rồi tuy có chút hụt hẫng vì Mai Hoa khá khách sáo với mình nhưng thực sự anh vẫn rất vui. Người anh tâm tâm niệm niệm vẫn còn sống, cô vẫn ở bên mình, vậy là đủ. Từ ngày cô trở về, cả ngày cô đều ở trong nhà, thỉnh thoảng nghe và chuyện ngày trước của mình mà bố mẹ anh kể, qua đó mà cô cũng dần lấy lại được kĩ năng vẽ tranh, đàn hát… của mình ngày xưa một cách vô cùng tự nhiên.
Mọi người đối xử với cô vô cùng tốt, thật giống với cha mẹ cô, chỉ có điều người tên Mạnh Thiên hình như có hơi nhiệt tình quá khiến cô ngượng ngùng. Gỉa như trong bữa ăn anh sẽ gắp thật nhiều thật nhiều đồ rồi ngồi nhìn cô ăn cho hết khiến cô xấu hổ, đợi cô ăn xong sẽ xoa đầu cô khen ngoan như đứa trẻ, hoặc chăng anh thật tự nhiên bế cô lên lầu xuống lầu vì cho rằng chân cô không tiện, hoặc nữa là anh đặc biệt hay thất thần ngắm cô… còn nhiều lắm nhưng dường như tất cả những điều ấy không khiến cô chán ghét mà nảy ra chút gì đó chờ mong. Sự ôn nhu của anh khiến trái tim của cô một lần nữa loạn nhịp.
Suốt mấy ngày nay anh luôn chạy đôn chạy đáo tìm bác sĩ về bệnh viện để phục vụ cho sự hồi phục của cô. Anh muốn mai hoa của anh sẽ là người hoàn hảo nhất, hoàn hảo hơn cả kiếp trước. Nhờ sự gấp gáp của anh mà chỉ trong vòng 10 ngày kể từ lúc gặp cô anh đã tìm được cho cô bác sĩ phẫu thuật nổi danh, cuộc phẫu thuật cũng được sắp xếp diễn ra ngay sau đó.
Vì còn hai hôm nữa sẽ diến ra cuộc phẫu thuật nên anh cần đến bệnh viện để kiểm tra một lần cuối tránh cho có việc gì sơ xót kiểm tra, đối với anh giờ này không còn gì quan trọng hơn việc của cô. Bố mẹ anh cũng không an lòng nên quyết định lên một ngôi chùa cầu cho cuộc phãu thuật sắp tới diễn ra bình an thuận lợi. Chân của cô thực không tiện ra ngoài nên cô phải ở nhà. Trong căn biệt thự rộng lớn hôm nay cũng chỉ còn cô và dì lan ở nhà thôi. Đàn vẽ mãi cũng chán nên cô xuống bếp làm bữa tối cho cả nhà. Dì lan thấy cô vui vẻ vậy, cũng không phải di chuyển nhiều nên cho phép cô xuống bếp. Dì lan bảo cô ở nhà đợi dì đi chợ về rồi hai người cùng nấu. Cô ngoan ngoãn đáp ứng
Trong lúc đợi dì lan đi mua thức ăn về cô ngoan ngoãn ngồi đọc báo. Được một lúc cô thấy có người ấn chuông, nghĩ một chút cô thấy chắc đó là người lạ vì nếu người nhà chắc chắn có chìa khóa vào rồi chứ không cần ấn chuông. Cô phân vân một lát xem có nên mở cửa không vì dù sao cô cũng là người lạ chứ không phải chủ nhà, nhưng nhỡ người đó có việc gấp thì sao? Cô đang nghĩ thì lại một hồi chuông nữa vang lê, cô đành mạn phép vượt quyền mở cửa mời người ta vào nhà.
Trước cửa là một cô gái xinh đẹp ăn mặc vô cùng sang trọng, có lẽ là con nhà danh giá theo cô đánh giá. Cô gái vừa thấy cô mở cửa thì liền lách qua chỗ cô vào nhà.
Đã mấy hôm nay Kim ngân mới lại tới đây, mục đích hôm nay là muốn thấy người hôm đó Mạnh Thiên mang đi là ai, có quan hệ gì với Mạnh thiên. Chẳng lẽ đó thực sự là người Mạnh Thiên tìm kiếm suốt bao năm nay, nếu quả thực vậy thì cô ta biết làm sao? Công sức lấy lòng của cô ta sẽ đổ song đổ bể hết sao, cô ta không muốn vậy bởi mạnh thiên quả là một đối tượng hoàn mỹ có thể vượt yêu cầu mà cô ta đề ra cho một người chồng.
Càng nghĩ cô ta lại càng không cam lòng nên hôm nay đến tận nhà để xác nhận
-Hai bác và anh Mạnh Thiên đâu rồi?
- vì không thấy có ai ở nhà nên cô ta có vẻ hơi phách lối
-Mọi người đều có việc nên ra ngoài hết rồi ạ.
- cô mang một ly trà hoa cúc lên cho Kim Ngân
-Cô là giúp việc mới?
- lần này Kim Ngân mới nhìn cô, đây là lần đầu thấy cô trong nhà này. Theo cô ta đánh giá thì cô là người giúp việc mới của nhà này chứ không thể là người mà Mạnh Thiên mang về được.
-Tôi không… cô đang lên tiếng giải thích
-Cô cho tôi uống cái gì vậy?-
- Kim ngân gắt lên,
- cô là người làm kiểu gì vậy, chỉ việc nước nôi cho khách mà cũng không xong
- cô ta cáu kỉnh
-Xin hỏi cô muốn uống gì ạ
- Mai Hoa bình tĩnh hỏi, khi nãy cô thực sự không biết nên cho vị khách này uống gì nên mới mang trà hoa cúc mà bố mẹ anh và anh đều khen cô pha uống rất tốt
-Nước táo ép được rồi
- Kim ngân không kiên nhẫn, vừa nãy vì vội vàng nhổ bỏ ngụm nước trà mà cô ta bị ướt mất một chút ở chiếc váy mới, cô ta khó chịu.
-Cô đợi tôi một lát
- Mai hoa không so đo với khách quay vào bếp làm nước uống.
-Người đâu mà vụng về
- kim ngân nhìn theo bóng lưng và từng bước chân lững thững của cô thì làu bàu. Chưa bao giờ cô thấy nhà ai có giúp việc bị tật như vậy cả.
-Này là nước của cô
- Mai Hoa bưng khay nước tới chỗ Kim Ngân
-" CHOANG" – gần tới nơi cô liền ngã xuống khiến cốc nước vỡ tan, nước táo không có mắt cứ thế tạt ướt phần váy dưới chân của Kim Ngân
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!